Ánh sáng!
Đó chính là ánh sáng!
Ánh sáng trong Điện Hùng loan lọt qua khe hở mà Tô Tử Lam vừa mới dùng đao bổ ra, nó chiếu lên người Đế Uyên, chiếu lên mặt hồ đầy máu!
Ánh sáng chiếu vào tế đàn!
Xua tan đi bóng tối!
Nhìn lên phía trên!
Giống như là ánh đèn của một buổi ca nhạc, những tia sáng không ngừng di chuyển!
Vô cùng chói mắt!
Vô cùng kích thích thị giác, đặc biệt đối với Đế Uyên!
Sau khi đan điền bị tổn hại, vì bảo vệ tính mạng của mình, Đế Uyên đã "bế quan tu luyện" ở dưới tế đàn không ánh sáng này mấy chục năm trời, ông ta nằm mơ cũng đều mơ thấy mình có thể rời đi khỏi chỗ ma quỷ này, để cảm nhận ánh sáng ấm áp bên ngoài kia!
Vì vậy!
Ông ta không ngừng bày mưu tính kế, sắp đặt từng bước một đề lừa Tiêu Nhất Thiên vào tròng, không quản điều đó có thể khiến cho Tiêu Nhất Thiên nhà tan cửa nát!
Bây giờ!
Ông ta đã chờ đợi rất lâu mới có được cơ hội này, chờ đến thời khắc có thể nhìn thấy ánh mặt trời ngoài kia!
Nhưng mà!
Con mẹ nó ai mà ngờ được, kế hoạch tỉ mỉ mà ông ta đã sắp xếp năm năm, lại bị phá hỏng, Tiêu Nhất Thiên và Hoắc Linh Lung thì không nói đến, nhưng Tô Tử Lam vậy mà lại có giọt huyết tinh của Diệp Ngọc, có được sức mạnh điên cuồng ấy, có thể chỉ trong mấy đao bổ nát mặt sàn Điện Hùng loan, khiến ông ta nhìn thấy ánh sáng mà ông ta vẫn hằng mơ ước theo cách này!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698182/chuong-369.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.