Có thể bị giết!
Không thể chịu nhục!
Theo như tính cách của đám người Sói Ảnh, theo kế hoạch của bọn họ lúc trước, nếu trong tình huống biết rõ sẽ phải chết, thì trong thời khắc đám người Ngao Tuấn Thần và sứ đoàn Đại Hoa đang ở trước mặt thì bọn họ đã sẵn sàng cho thân thể tự phát nổ, lợi dụng phấn phật cốt để cùng với đám người này đánh lộn với nhau để chuẩn bị cùng đồng quy vu tận!
Thế nhưng!
Khi bọn họ xoay đầu nhìn về phía Tô Tử Lam, trong mắt của cô ngấn lệ, cắn chặt răng lại lắc đầu với bọn họ, ý bảo họ đừng vội vàng!
Không cần manh động!
Không được làm chuyện điên rồ!
Phải nhẫn nại!
Nhất định phải nhẫn nhịn!
Phải sống!
Sống so với cái gì cũng đều quan trọng nhất!
Trước khi bước ra từ trong phủ Sói Vương, Tô Tử Lam đã nói với bọn họ rằng cô ấy có cách để cứu Tiêu Nhất Thiên. Điều kiện tiên quyết là cần sự phối hợp của bọn họ, cần bọn họ phải sống!
Nếu không!
Tất cả mọi người sẽ chết!
Đây là!
Cũng chính là nguyên nhân duy nhất mà đám người Sói Ảnh đang do dự trong giờ phút này. Bọn họ không sợ chết, nhưng cũng không hy vọng bởi vì sự manh động của mình mà phá hỏng kế hoạch của Tô Tử
Lam! Nếu xông lên thì sẽ đánh mất cơ hội cứu Tiêu Nhất Thiên! "Cô chủ Tô!" "Mời!"
Có vài tên thành viên trong đoàn sứ thần Đại Hoa đi tới trước mặt ba người Tô Tử Lam, Đế Hinh và Sói Đồng, giơ tay ra nói: “Nếu cô Tô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698171/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.