Cửa vào của tế đàn dưới đất nằm trong một ngọn núi giá ở cánh Đông điện Hùng Loan, mà chìa khóa mở cửa vào, Đế Uyên chỉ đưa cho Ám Dạ Quỷ Vương và Yến Đông Dương!
Yến Đông Dương!
Phụ trách bảo vệ xung quanh hoàng thành!
Ám Dạ Quỷ Vương!
Phụ trách quản lý đất nước!
Có thể nói hai người họ là cánh tay đắc lực của Đế Uyên, cũng là người Để Uyên tin tưởng nhất!
Cho nên!
Chỉ có bọn họ mới có tư cách vào tế đàn dưới đất gặp Đế Uyên! "Vì sao?"
Trên đường đi về phía ngọn núi giả, Ám Dạ Quỷ Vương cúi đầu nhìn Tiêu Nhất Thiên trên cáng cứu thương, hỏi: “Vì sao không ra tay với tôi?"
Nghe vậy!
Mấy ngự lâm vệ khiêng cáng sửng sốt!
Mà Tiêu Nhất Thiên!
Biết ý của Ám Dạ Quỷ Vương, lắc đầu nói: “Năng lực của Quỷ
Vương đại nhân vẫn còn kém!" "Không đáng để tôi ra tay!"
Nghe thấy câu trả lời của Tiêu Nhất Thiên!
Mấy ngự lâm vệ kia lại sửng sốt!
Đậu!
Không hổ là sói vương Bắc Cảnh, con mẹ nó thật sự ngông cuồng ngang ngạnh, thế mà dám xem thường Ám Dạ Quỷ Vương!
Ám Dạ Quỷ Vương hơi khung bước!
Không đáng sao?
Từ Nam Cường đến thủ đô, từ bến xe đến hoàng thành, suốt một ngày trên đường, Ám Dạ Quỷ Vương đều ở bên cạnh Tiêu Nhất Thiên như hình với bóng, Tiêu Nhất Thiên yên lặng khôi phục chút minh kính, nếu vừa rồi anh đánh lén Ám Dạ Quỷ Vương giống như đánh lén Ngao Tuấn Thần, thật ra có rất nhiều cơ hội!
Vừa rồi!
Tiêu Nhất Thiên cách xa mấy mét, từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698160/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.