Một ngàn cấm vệ quân, dưới sự thống lĩnh của Yến Đông Dương rời khỏi Đông Cung của Thái Tử, cả quãng đường đi về hướng tây, mạnh mẽ điên cuồng đi thẳng thẳng đến phủ Sói Vương!
Đông cung của Thái Tử cách mười dặm ở sườn phía Đông hoàng thành!
Mà phủ của Sói Vương lại ở sườn phía Tây hoàng thành.
Cũng mười dặm!
Một ngàn cấm vệ quân đi xa, những gia quyến ở Đông Cung may mắn tránh được một kiếp bây giờ trong lòng vẫn còn sợ hãi, nhanh chóng khom người cúi đầu về phía hai mẹ con Đế Thần, cảm động đến rơi nước mắt nói: "Tam Hoàng Tôn anh minh cơ trí, biết rõ tiên cơ nên mới bảo vệ Đông Cung không bị mất đi. Cứu tính mạng của chúng tôi!"
"Sau này lúc Thái Tử điện hạ không ở đây, chúng tôi sẽ nghe theo Tam Hoàng Tôn và Thái Tử Phi, như Thiên Lôi sai đầu đánh đó!"
"Vượt lửa vượt sông cũng không chối từ!" Lúc này sao bọn họ còn có thể không rõ chứ, Đế Thần không lựa chọn chạy trốn trước không phải hại bọn họ, mà đang cứu bọn họ!
Nhưng đối với chuyện bọn họ đang tỏ lòng trung thành, Để Thần lại như không nghe thấy, hai mắt vẫn nhìn chằm chằm cấm vệ quân càng lúc càng đi xa, trong lòng ngũ vị tạp trần, đồng tử hơi co lại, trong đầu lại nghĩ:
Ông nội làm như vậy là có ý gì?
Giữ Đông Cung là vì lo lắng mạng của bố, chú sáu Đế Khâm thống trị nên mới để chú ấy đến hành bọn họ không?
Phủ Sói Vương lần này hẳn là hoàn toàn xong đời
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698150/chuong-337.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.