Đúng đó!
Đau lắm hả?
Gần như mỗi tiêm một mũi thì Hoắc Linh Lung đều sẽ hỏi lại câu này, mà mỗi lần Tiêu Nhất Thiên nghe thì trong lòng đều có cảm nhận khác biệt!
Nhất là lần cuối cùng này!
"Không!"
"Không đau!"
Đón lấy ánh mắt vừa tò mò vừa khinh bỉ của Hoắc Linh Lung, Tiêu Nhất Thiên cắn răng, lắc đầu nói: "Tôi không sao, chỉ đùa một chút mà thôi!"
Miệng!
Nói như vậy!
Lòng!
Lại đang nhỏ máu!
Lần này xem như Tiêu Nhất Thiên thấy được. Cái gì gọi là huyết mạch độc thể, cái gì mới thật sự là bách độc bất xâm!
Cô trâu bò lắm!
Cô trâu bò là được rồi!
Tôi phục!
Tôi không phục gì, chỉ phục cô!
Nói xong!
Tiêu Nhất Thiên dứt khoát nhắm mắt là lại, ngưng thần tĩnh khí, mắt không thấy tâm không phiền!
Đàn ông!
Đại trượng phu!
Ở trước mặt phụ nữ, nhất định phải chịu đựng!
Cắn răng cũng phải chịu đựng Nhìn thấy Tiêu Nhất Thiên đau khổ
nhưng lại cán rang gang gượng, Hoặc Linh Lung cười khì khì, che miệng nói: "Đây cũng là chuyện bất khả kháng, nếu như không thể loại bỏ toàn bộ mầm độc bên trong cơ thể của anh thì sau khi đến thủ đô là sẽ không quan được ải của Đế Uyên!"
"Hơn nữa!"
"Vừa rồi anh cũng nghe thấy, trước khi đi Ám Dạ Quỷ Vương ám chỉ tôi. Muốn để anh chịu chút khổ sở!"
"Cho nên!"
"Tôi chỉ có thể tăng tốc tiến độ!"
Nói đến đây!
Hoắc Linh Lung thấp giọng, nhắc nhở: "Hẳn là Ám Dạ Quỷ Vương không có đi xa, mọi lúc đều đang chú ý động tĩnh bên này, nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698144/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.