Quang Khải
Dưới sự ảnh hưởng của tiếng sáo, huyết dịch vốn đang sôi trào như biển động núi gầm trong cơ thể Tiêu Nhất Thiên nổ vang, có xu thế muốn phá vỡ mạch máu bằn ra ngoài!
Cực kỳ khó chịu!
Hơn nữa!
Mỗi lần Tiêu Nhất Thiên thúc giục minh hình thì đều sẽ khiến đan điền bị đau nhức kịch liệt!
Có vẻ như!
Nếu như Tiêu Nhất Thiên lại tiếp tục chém giết nữa thì Hoắc Linh Lung tiếp tục thổi địch. Dù cho Vũ Quang Khải và Phúc Xà vâng theo hoàng lệnh mà không dám giết anh thì anh cũng sẽ mình nổ tan xác mà chết!
Phơi thấy tại chỗ!
"Tướng quân Tiêu!"
"Sao anh phải khổ vậy chứ?"
Hai người Vũ Quang Khải và Phúc Xà liên thủ với nhau nhưng vẫn bị Tiêu Nhất Thiên đánh cho liên tiếp lui về phía sau, lực lượng sàn sàn nhau, bọn họ không làm gì được Tiêu Nhất Thiên, mà sức chiến đấu của Tiêu Nhất Thiên giảm bớt đi nhiều thì cũng không lấy được tính mạng của bọn họ!
Nhưng mà!
Loại sức mạnh điên cuồng liều mạng của Tiêu Nhất Thiên dọa sợ Vũ
Quang Khải!
Móa!
Móa!
Móa!
Vũ Quang Khải muốn chửi mẹ. Hắn ta nhận được mệnh lệnh là bắt sống
Tiêu Nhất Thiên cho nên không dám giết, chỉ có thể trốn tránh và đón đỡ, nhưng mà vừa rồi hắn ta nổ dữ quá, câu nói đó hình như đã kích thích Tiêu
Nhất Thiên!
Tiêu Nhất Thiên chỉ đuổi theo một mình hắn ta mà chém! Hắn ta không thể phản kích. Lo lắng không cần thận đánh chết Tiêu Nhất Thiên, chuyện này thì cũng thôi đi, mấu chốt là vừa bị
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698139/chuong-326.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.