Chỉ còn mấy chục mét!
Với tốc độ của Tiêu Nhất Thiên, chỉ cần một cái lắc mình là có thể đi qua đó.
Nhưng Tiêu Nhất Thiên không làm như vậy, mà từng bước một, từng bước ép sát, mỗi bước chân đi đến, mỗi một lần tới gần đều như là giẫm lên tim Đế
Hao!
Một dao giết chết Đế Hạo vậy thì quá hời cho anh ta rồi!
Trước khi chết, Tiêu Nhất Thiên muốn cho Để Hạo trải nghiệm cảm giác tuyệt vọng bất lực này, đau đớn muốn chết này một chút! Muốn trách thì cũng chỉ có thể trách anh ta là con trai của Đế Uyên!
Huống chi!
Đế Uyên bày một bàn cờ lớn như vậy, giăng một cái võng to như thế, mục đích cũng chỉ muốn mượn tay Tiêu Nhất Thiên diệt trừ đứa con trai phản nghịch này của ông ta sao?
Tiêu Nhất Thiên đương nhiên không thể cô phụ "sự khổ tâm" của Để Uyên được!
"Nhanh!"
"Mau ngăn anh ta lại."
Lúc thấy Tiêu Nhất Thiên bước tới phía mình, cho dù Đế Hạo được mười một lão già viên mãn cảnh đó bảo vệ, cho dù đã lùi vào trong trận doanh của 5000 cấm vệ quân, nhưng vẫn không dám thiếu cảnh giác như cũ!
Anh ta đang điên cuồng thúc giục!
Đế Hạo muốn cho 5000 cấm vệ quân kia làm lá chắn thịt cho anh ta, xông lên phía trước ngăn cản Tiêu Nhất Thiên thay mình, kéo dài thời gian, chờ đến khi đám người Vũ Quang Khải và Phúc Xà kết thúc trận chiến!
Nhưng mà!
Ngay lúc Đế Hạo điên cuồng thúc giục, 5000 cấm vệ quân kia cũng không nghe theo mệnh lệnh của anh ta, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698134/chuong-321.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.