Khi cách cửa hang khoảng hai ba mét, Tiêu Nhất Thiên rút bảo đao lang đồ, tung người nhảy lên, vọt vào cửa hang!
Râm!
Sau đó, cơ thể cực lớn của thằn lằn váy đen đâm vào vách đá!
Hết cách!
Cửa hang quá nhỏ, cơ thể thằn lằn váy đen lại quá dài, năm ngang
căn bản không thể vào được!
Lúc này thằn lằn váy đen đang hấp hối!
"Lão đại!"
Sói Đồng và Sói Hồn không có tâm tư để ý sống chết của thằn lằn vảy đen, một trái một phải lập tức dìu Tiêu Nhất Thiên, lo lắng nói:
"Lão đại sao rồi?”
"Không sao chứ?”
Nhất là Sói Đồng, kéo lấy Tiêu Nhất Thiên. Cẩn thận kiểm tra Tiêu Nhất Thiên từ đầu đến chân một lượt!
Không có vấn đề gì lớn, cô ta mới yên tâm!
"Không chết được."
Tiêu Nhất Thiên cười nhạt, ra hiệu nói: “Đế Hinh bị thằn lằn vảy đen ngậm trong miệng, chắc vẫn còn sống.”
"Cứu cô ta ra”
Sói Đồng và Sói Hồn đều sửng sốt!
Tình huống hiện nay, thực ra có chút vượt ngoài dự đoán của họ!
Theo kế hoạch Tiêu Nhất Thiên sắp xếp lúc trước, Tiêu Nhất Thiên mang theo Để Hinh, dụ Hoặc Mãng đến vách hồi đầu núi Vạn Nhân, sau khi Đế Hinh nhảy xuống, Tiêu Nhất Thiên cũng sẽ rơi theo sau!
Nhưng!
Họ hoàn toàn không ngờ đến, Tiêu Chiến lại kéo thằn lằn váy đen xuống chung!
May mắn!
Mấy ngày trước khi Sói Đồng và Sói Hồn bố trí cơ quan ở đây, đề phòng bất trắc, đã đồng thời bố trí năm sợi dây xích, nếu không, e rằng không kéo nổi cơ thể cực lớn của thằn lằn váy đen!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698072/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.