Thằn lằn váy đen gầm lên kì quái, nếu nó có thể nói chuyện như con người, có lẽ sẽ măng Tiêu Nhất Thiên một lượt từ đầu đến chân, dù sao trong núi lớn mười vạn mãnh thú như mây ở Nam Cương, nó cũng là vua của rừng rậm!
Đã bao giờ phải chịu nhục nhã như vậy???
Thế mà!
Bị người ta nắm đuôi, như món đồ chơi, quăng tới quăng lui, bay
tới bay lui!
Ta là thắn lắn!
Ta là thằn lằn được không?
Chơi đùa ta như một con rắn, mẹ nó ngươi có biết xấu hổ không
Nhưng!
Không ai để ý phẫn nộ trong lòng nó, lúc đầu thằn lằn của nó đập vậy?
về phía Hoắc Mãng. Hoắc Mãng xiết búa lớn nghiền xương tránh đi! Nếu đổi thành “vũ khí” khác, Hoắc Mãng nhất định sẽ không tránh!
Theo như tính tình của Hoắc Mãng!
Cứ vung một búa qua!
Búa lớn nghiên xương trong tay Hoắc Mãng nặng khoảng năm mươi kí, lớn như cối xay, đập một búa, có lẽ sẽ khiến đầu thằn lằn vảy đen thành một cái hố lớn!
Lúc đầu!
Khi Hoắc Mãng thuần phục thằn lằn váy đen, thằn lằn váy đen từng chịu không ít thiệt thòi trong tay gã, chịu không ít tội!
Nếu không!
Đường đường là vua của rừng rậm, cũng sẽ không cam tâm là thú cưng cho Hoắc Mãng!
Bùm!
Thoát khỏi một búa của Hoắc Mãng, lại không tránh được tảng đá lớn trên đỉnh núi, sau khi Hoắc Mãng né tránh, đầu của thằn lằn vảy đen trực tiếp đụng vào tảng đá lớn, đập nát thành bụi! Bum bum bum!
Mây phút tiếp theo, Tiêu Nhất Thiên nghịch chuyển tình thể, coi cơ thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698069/chuong-256.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.