Trời!
Sơ suất rồi...
Tiêu Nhất Thiên phản ứng cực nhanh, khi anh đứng lên, liền ý thức được có điều không ổn, nhảy ra khỏi bồn tắm, tiện tay nhặt lấy quần lót bên cạnh bồn tắm, nhảy lên mặc vào.
Khi hai chân chạm đất, đã mặc xong quần lót.
Râm!
Một lúc sau, cửa phòng bị người ta đẩy ra. Không chỉ Lý Khai Sơn, Sói Đồng và Sói Hồn cũng xông vào.
Nhìn thấy cảnh tượng trong phòng, ba người đều sửng sốt.
Nhưng tình thế trước mắt khẩn cấp, họ không để ý được những chuyện này, Lý Khai Sơn vội nói: “Cậu Tiêu, sáng nay Hoắc Mãng đã bí mật vào kinh, vốn đĩ không để lộ hành tung của mình.
"Không biết tại sao...”
"Mười mấy phút trước, anh ta đột nhiên thay đổi phương hướng, giống trống khua chiêng đuổi đến tòa nhà Tuyên Đức!” "Hơn nữa!”
"Trước khi vào kinh, để tránh dẫn đến hỗn loạn không cần thiết gã đã để mấy đàn em và thú cưng của mình ở lại núi Vạn Nhận ngoài thành, bây giờ, mấy người đó nhận được mệnh lệnh, mang theo thú cưng của gã, đuổi giết đến đây!”
Gương mặt Lý Khai Sơn đầy vẻ lo lắng!
Muốn trách chỉ trách danh hiệu “vua thú Nam Cương" của Hoc Mãng quá vang dội, những tin đồn liên quan đến Hoắc Mãng, chỉ cần nghe thấy, đã khiến người ra rùng mình, hoảng hốt run rẩy!
Ngay cả kẻ mạnh ám cảnh viên mãn như Lý Khai Sơn, đối với Hoắc Mãng, cũng có một loại kính sợ không thể dùng ngôn ngữ để hình dung!
"Mau chạy đi!”
Lý Khai Sơn vươn tay lau mồ hôi trên trán, trầm giọng nói: "Chỉ dựa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698064/chuong-251.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.