Trả lời mấy vấn đề?
Vẫn có cơ hội sống sót?
Giọng nói của Tiêu Nhất Thiên không lớn, thế nhưng truyền vào tai của đám người ông cụ mày kiếm, lại giống như âm thanh của tiên tử vậy, bọn họ mở choàng mắt, sắc mặt để lộ vẻ kích động khó có thể nói nên lời!
Có cảm giác như mới được sinh ra lần nữa!
"Tạ ơn Tiêu tiên sinh tha mạng!"
Mười người liếc nhìn nhau, không hẹn mà cùng hít một hơi thật sâu, hướng phía bóng lưng của Tiêu Nhất Thiên cùng bái tạ, sau đó đều đứng lên, vội vã lau mồ hôi lạnh trên trán, nhanh chóng đuổi theo.
Phòng khách lầu một!
Tiêu Nhất Thiên dừng bước lại, đưa lưng về phía đám người ông cụ mày kiếm, mở miệng hỏi: "Các người trước đây đi theo nhà họ Tiêu, đối với việc của nhà họ Tiêu, biết đến cũng không ít nhỉ?"
Trong lòng mọi người khẽ nhúc nhích.
Người sáng suốt đều nhìn ra, lần này Tiêu Nhất Thiên vào thủ đô, là vì tìm nhà họ Tiêu báo thù mà đến, đêm qua mới diệt nhà họ Lưu, cái này không kịp chờ nữa mà sẽ ra tay với nhà họ Tiêu sao?
"Bẩm Tiêu tiên sinh."
Lý Tứ Tường đáp: "Người tên Tiêu Quốc Nguyên này, làm người thủ đoạn độc ác, hơn nữa trời sinh tính đa nghi, chỉ có khi phải dùng tới chúng tôi, mới có thể triệu kiến chúng tôi."
"Ở trong mắt ông ta, kỳ thực cách làm việc mà chúng tôi làm việc
không khác gì với người làm của nhà họ Tiêu, đều là một bầy chó do nhà họ Tiêu bọn chúng nuôi dưỡng mà thôi, chưa bao giờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698051/chuong-238.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.