Âm!
Lời của Đế Nghiêu giống như một tiếng sấm rên, nổ vang bên tai
Tiêu Nhất Thiên!
Lần này, Tiêu Nhất Thiên thật sự bị chấn động!
Bị kinh ngạc!
Đáy lòng vang lên lộp bộp, con người bỗng nhiên co rụt lại, sắc mặt biến đổi, vô ý thức chuyển ánh mắt không dám tin về phía Đế Hinh một lần nữa, thầm nghĩ: Gả một người đẹp yểu điệu, đường đường là quận chúa như Đế Hinh, cho một tên cao lớn thô kệch, người to như trâu, giống như hồng thủy mãnh thú, lỗ mãng tàn nhẫn thích giết chóc như Hoắc Mãng???
Móa!
Quả thực là phung phí của trời!
Không trách được!
Không trách được Đế Hinh sẽ hận nhà họ Lưu thấu xương!
Không trách được vừa rồi trong nụ cười của Đế Hinh sẽ tràn ngập
đăng chát, lúc nhắc đến thân phận quận chúa, sẽ so sánh địa vị con cháu hoàng gia cao quý với chim trong lồng không có chút tự do nào!
Cô gái này, thật là đáng thương!
Quan trọng nhất là, loại đề nghị gần như ngu si này, yêu cầu ti tiện vô sỉ, thế mà hoàng chủ bệ hạ trong hoàng thành lại đáp ứng???
Đầu óc bị lừa đá sao???
Đế Hình thật là cháu gái ruột của hoàng chủ sao??? Tiêu Nhất Thiên không nghĩ ra!
"Đây đều là số mệnh, tôi nhận.”
Nhìn thấy ánh mắt phức tạp vô cùng của Tiêu Nhất Thiên, Để Hinh đau thương cười một tiếng. Trong đôi mắt trong trẻo ngân ngấn nước, cô ta lại cố nén, không để mình oan ức chảy nước mắt trước mặt người ngoài, giọng nói có chút nức nở: "Nhưng mà!"
"Số mệnh của tôi, tôi nhận!”.
"Nhưng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698042/chuong-229.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.