Đợi đến lúc lên lầu, bước vào trong phòng làm việc riêng của Phùng Thiên Long rồi, Hứa Tịnh càng có cảm giác tròng mắt của mình sắp rớt ra ngoài rồi.
Wow wow wow, Phùng Thiên Long nhiều tiền thật đấy, lời đồn đúng là không lừa mị.
Nhìn đám đồ gia dụng quý báu, nhìn đến những vật trang trí óng lên ánh vàng, nơi nơi phát sáng long lanh, chậc, thế giới của người có tiền quả nhiên giàu đến đâu mắt.
Lâm Khiết Vy ngồi ở ghế sa lon bằng da thật, nhìn Phùng Thiên Long đích thân rót trà cho mình, trong lòng vô cùng sốt sắng.
Xem ra thứ gọi là dịch vụ tận nhà hôm nay là giả, Phùng Thiên Long hoàn toàn không có bệnh tật gì cả, cô bước vào căn phòng Hoàng Kim của anh ta đã hơn một phút đồng hồ, chợt nhận ra có cảm giác dê vào miệng cọp.
"Ông Phùng..."
"Gọi anh!"
"Phùng Thiên Long, trông anh thế này làm gì mắc bệnh, nếu vậy thì tôi trở về đây, anh bận rộn như vậy, tôi không làm lỡ thời gian của anh nữa." Muốn lừa cô gọi "anh Thiên Lý cái tên nhão nhớt như vậy ư? Không có cửa đâu! Gớm chết!
Lâm Khiết Vy nói xong, vừa đứng dậy đã bị Phùng Thiên Long ấn vai ngồi lại chỗ.
"Gấp cái gì, em tới đây để cung cấp dịch vụ cho anh, còn chưa phục vụ được gì sao mà đã đi được chứ? Nào, uống thử chén trà, đây là trà mới hải vừa được chuyển từ Giang Nam đến, vốn là hàng chỉ tiến cung phục vụ cho vua chúa thôi!"
Thuộc hạ của Phùng Thiên Long đứng cạnh thấy vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698037/chuong-224.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.