Tiêu Nhất Thiên có chút bất ngờ, điện thoại vừa mới đổ tiếng chuông thứ hai liền bị từ chối không tiếp, việc này không tránh khỏi làm mặt Tiêu Nhất Thiên tối sầm lại, trong lòng thầm nghĩ: Sẽ không xui xẻo vậy chứ, lẽ nào vợ không giữ điện thoại, mà lại bị mẹ vợ cầm?
Hay là...
Sau khi vợ về nhà xem đoạn video kia, cô ấy cũng có thái độ giống như mẹ vợ. Ghen tuông, tức giận, làm lơ mình, thậm chí, cô ấy không còn muốn cùng mình kết hôn nữa rồi???
Càng nghĩ, lòng càng thêm phiền!
May mắn thay, khoảng năm phút sau đó, chuông điện thoại đi động đột nhiên vang lên, Tiêu Nhất Thiên cúi đầu xuống nhìn, Tô Tử Lam gọi lại cho anh, anh âm thầm thở phào nhẹ nhõm và vui mừng khôn xiết.
Tiêu Nhất Thiên vội vàng bắt máy: A lô. Bà xã của anh!"
"Anh sai rồi!” Lâm Thanh Uyên, cũng đánh giá thấp sự hấp dẫn của mình, lúc đầu, khi em đang hôn mê ở thành phố Hồ Chí Minh, Lâm Thanh Uyên lại thừa cơ chui vào lỗ hồng, và quay được đoạn video như vậy.”
"Anh đã đánh giá quá thấp sở thích cùng thủ đoạn biến thái của
"Bây giờ, cơ thể anh có thể không còn sạch sẽ nữa, em vẫn còn yêu anh chứ?"
"Em còn bằng lòng kết hôn với anh chứ?"
Anh căn bản không cho Tô Tử Lam cơ hội mở miệng nói chuyện, Tiêu Nhất Thiên lập tức đưa ra lập trường của mình. Đầu tiên là phải thừa nhận sai lầm của mình và đưa ra lời xin lỗi!
Mặc dù đoạn video kia được quay lúc Tiêu Nhất Thiên không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698027/chuong-214.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.