Giữa Tiêu Nhất Thiên và nhà họ Tiêu ở thủ đô có mối thù không đội trời chung, không chết không ngừng!
Mà nhà họ Lâm...
Ban đầu vốn là có thể ai cũng không giúp, ngồi ngư ông đắc lợi!
Nhưng đầu tiên Lâm Thanh Uyên cố tình đắc tội nhà họ Tiêu, ngay sau đó lại đắc tội thêm Tiêu Nhất Thiên. Bây giờ thì tốt rồi, cả Tiêu Nhất Thiên và nhà họ Tiêu đều đã ghi nhận nhà họ Lâm, coi nhà họ Lâm ở thủ đô là địch!
Đây chẳng phải là cố ý tìm phiền toái, kéo cừu hận cho nhà họ Lâm sao?
"Ô?"
Lâm Thanh Uyên chậm rãi đi tới, nhướng lông mày một cái, hỏi ngược lại, "Không nên sao?"
"Phụ thân đại nhân gọi con tới, chẳng lẽ là muốn răn dạy con sao?"
Vừa nói, Lâm Thanh Uyên vừa chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế gỗ lim đối diện Lâm Ngạo Binh, tự rót tự uống một chế trà nóng.
Trong từng cử chỉ lời nói không hề mang chút kính sợ nào đổi với người bố Lâm Ngạo Binh của mình.
Lâm Ngạo Binh nhìn chằm chằm cô ta, ánh mắt lạnh lẽo. Ông ta nỗ lực đè ép lửa giận trong lòng, không tỏ ra tức giận, hít thở sâu nói, "Trước khi con làm ra những quyết định đó thì ít nhất cũng nên gọi điện thoại thương lượng với bố một chút, nghe thêm ý kiến của bố
chứ. Dù sao cũng phải để bố chuẩn bị chút tâm lý chứ." "Suy cho cùng, quyết định của con có liên quan đến tiền đồ của toàn bộ nhà họ Lâm, thậm chí là vận mệnh của nhà họ Lâm!" Càng nói, khuôn mặt của Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698025/chuong-212.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.