Cái gì?
Khóe miệng Tiêu Nhất Thiên co giật, trái tim run lên bần bật, bị sự thay đổi ba trăm sáu mươi độ của Tô Tử Lam làm cho ngẩn người, trước đó một câu ngay cả giường cũng không để cho anh bước lên, sau đó một câu lại bắt anh phải cởi quần áo?
Chửi thề một tiếng!
Bà xã, hóa ra em người như vậy sao, Tô Tử Lam?
Khẩu vị thật là mặn.
"Vợ, cái này..."
Tiêu Nhất Thiên không rõ cho nên cũng không biết có nên cới hay không, dẫu sao Tô An Nhiên cũng ở đây, chờ lát nữa lỡ như gây ra động tĩnh quá lớn, chẳng may đánh thức Tô An Nhiên thì sẽ rất xấu hổ.
"Bớt nói nhảm!"
Thái độ của Tô Tử Lam vô cùng kiên quyết, căn bản không cho Tiêu Nhất Thiên cơ hội nói chuyện, thúc giục: "Cởi! Nhanh lên một
chút!"
Đây là...
Không kịp đợi sao?
"Vậy... Được rồi."
"Anh cởi!"
Tiêu Nhất Thiên bất đắc dĩ, không thể làm gì khác hơn ngoài
ngoan ngoãn làm theo, trong lòng vẫn ôm mong đợi và một chút nghi ngờ.
Sau khi cởi quần áo trên người ra không chừa một thứ gì, Tiêu Nhất Thiên nhấc chân lên đang muốn nhào qua, Tô Tử Lam tuy đỏ mặt nhưng vẫn tiếp tục chỉ huy nói: "Đứng ngay ngắn! Em còn chưa nói hết đâu."
"Anh mau quay người qua chỗ khác."
Tiêu Nhất Thiên mặt đầy vẻ buồn rầu, không hiểu nói: "Vợ, rốt cuộc là em đang muốn làm gì?"
"Anh quay hay không quay?" Tô Tử Lam trừng mắt, không giận mà uy. "Quay! Anh quay!"
Tiêu Nhất Thiên liếc mắt, không tránh khỏi than thầm một tiếg. Trời ạ,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698018/chuong-205.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.