Tô Tử Lam quả thật rất xấu hổ. Còn Tiêu Nhất Thiên thì...
Không hôn cũng được, nhưng nếu có thể thì hôn một cái càng tốt chứ sao! Anh lén siết chặt tay phải của Tô An Nhiên một cái nữa, trong bụng nghĩ thầm, đúng là
con mình, quả nhiên là con gái rượu có khác.
Làm tốt lắm!
"Hay là..."
Tiêu Nhất Thiên cười nói: "Hôn một cái nhỉ?"
"Anh!"
Tô Tử Lam nhìn Tô Tử Lam chẳng khác gì lưu manh.
Nhưng mà!
Xấu hổ thì xấu hổ, khó xử lại càng khó xử hơn. Trong bầu không khí như vậy, Tô
Tử Lam cũng không muốn phụ sự quan tâm của mọi người, dù sao tất cả những người có mặt ở đây đều là người thân, bạn bè của cô. Bọn họ đã dày công sắp đặt hôn lễ này cho cô, nếu ngay cả một cái hôn cũng từ chối thì không được hay ch lãm.
Thế là...
Tô Tử Lam lúng túng nhìn Tiêu Nhất Thiên, cô hít sâu một hơi, mím môi, sau đó như thu hết can đảm, chậm rãi nhằm mắt lại.
Như thế này đã quá rõ ràng rồi..
Đồ lưu manh, nào thì hôn đi!
Nhìn thấy cảnh này, Tiêu Nhất Thiên còn chưa kịp vui mừng thì đã nghe thấy tiếng reo phấn khích của Tô An Nhiên, con bé cười khúc khích, ra hiệu: "Bố, bố mau
hôn đi!"
"Mau hôn đi mà!"
Trông bộ dạng mất kiên nhẫn như thể chỉ cần bất cần một chút là sẽ mất đi Tiêu Nhất Thiên, người bố mới nhận lại này, nên con bé phải dùng đến cách này để xác định mối quan hệ giữa Tiêu Nhất Thiên và Tô Tử Lam càng sớm càng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698012/chuong-199.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.