Nếu so với Đoàn Minh Triết đã tính trước, Tô Tử Lam lo sợ bất an thì Tô Thành Đạt, Tô Thanh Nhã, Triệu Hoành trong sảnh lớn ở lầu một thì ngoại trừ giật mình thì chỉ còn lại sợ hãi!
Bọn họ không nghĩ tới!
Nằm mơ cũng không nghĩ tới! Sức chiến đấu của Tiêu Nhất Thiên lại mạnh mẽ là như thế, dù cho đối mặt trên trăm cao thủ của nhà họ Tiêu vây đánh nhưng vẫn thế như mãnh hổ, đánh đâu thắng đó, ngắn ngủi mấy phút thì đánh cho cao thủ nhà họ Tiêu quân lính tan rã!
Tay chân cụt đầy đất!
Tô Thành Đạt và Triệu Hoành đều là con ông cháu cha điển hình, một người ở thành phố Hải Phòng, một người ở thành phố Hồ Chí Minh, bình thường không ai dám trêu chọc, mấy chuyện đánh đấm gây chuyện lung tung thì còn được, đã bao giờ thấy qua tình cảnh đẫm máu như trước mắt đầu?
Cho dù là lần trước trận chiến ở biệt thự nhà họ Triệu đó cũng không có khiến cho người ta hết hồn như lần này, không có thảm thiết như trận chiến lần này!
Tiêu Nhất Thiên toàn thân nhuốm máu, sát khí bàng bạc!
Bóng người cao lớn uy mãnh đó, phản chiếu trong đôi mắt sợ hãi của Tô Thành Đạt và Triệu Hằng, hoàn toàn giống như cái thế ma đầu từ trong địa ngục đi ra. Khiến cho người ta run như cầy sấy!
Ực! Ực! Ực!
Tiếng nuốt nước bọt liên tiếp vang lên, chân Tô Thành Đạt đang phát run, miệng cũng run rẩy, lòng đang rỉ máu, thầm nghĩ: "Ông trời ơi! Đây chính là người đàn ông mà tôi tỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697994/chuong-181.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.