Những ngày gần đây, Tô Tử Lam sống một ngày như một năm!
Ăn khó nuốt trôi, ngủ khó ngủ yên, trong đầu nghĩ, trong lòng trông mong, tất cả đều là Tiêu Nhất Thiên!
Nước mắt cũng sắp chảy khô!
Sợ Tiêu Nhất Thiên đã chết thật rồi, thật sự một đi không trở lại!
Mà bây giờ!
Không hề báo trước, đột nhiên lại nghe được giọng của Tiêu Nhất Thiên. Tâm tình kích động đó, cảm giác ngạc nhiên mừng rỡ bất ngờ đó, tựa như là ngọn đèn sáng lên trong đêm tối, một tia hi vọng lóe lên trong tuyệt vọng!
Nếu như không phải có nhiều người ở đây như vậy, nếu như không phải tình thế giương cung bạt kiếm trước mắt, thực sự không phải là thời điểm bàn chuyện nhi nữ tình trường thì Tô Tử Lam chỉ hận không thể vọt thẳng vào trong lầu của tòa nhà đối diện, lôi Tiêu Nhất Thiên ra!
Sau đó...
Liều lĩnh nhào vào trong ngực Tiêu Nhất Thiên khóc rống một trận, dùng nắm đấm của mình đánh mạnh vào ngực Tiêu Nhất Thiên!
Liều mạng đánh!
Đánh tới mình hết sức, không đánh nổi mới thôi!
Cái tên này, quả đáng trách!
Rõ ràng không có chết. Rõ ràng còn sống, nhưng mà mấy ngày liên tục cũng không gọi điện thoại cho mình, không gửi một tin nhắn báo bình an, giấu giếm tất cả mọi người, làm cho tất cả mọi người lo lắng hãi hùng cho anh, ăn ngủ không yên!
Nên đánh!
"Cô Tô!"
Tô Tử Lam vừa chạy đến cửa lầu thì thì bị Đoàn Minh Triết ngăn cản, khuyên nhủ: "Cô Tô khoan hãy kích động, bên ngoài nguy hiểm, tôi có thể hiểu được
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697991/chuong-178.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.