Thời gian như nước chảy, lặng lẽ trôi đi.
Lúc Tiêu Nhất Thiên trở về Thành phố Hải Phòng, đã là sau nửa đêm, không đến chỗ ở của Tô Tử Lam ở khu Gia Định, mà trực tiếp đến biệt thự
Tiền Giang của Phạm Đức Thành.
Đám người lão hòa thượng và Đoàn Minh Triết chờ anh ở đó.
Sói Đồng và Sói Hồn cũng có mặt.
Ngay cả những thành viên giải ngũ của Huyết Lang đoàn được triệu tập đến, đang chia ra ở các khách sạn của Thành phố Hải Phòng, chờ thời cơ hành động, đề phòng bị nhà họ Tiêu ở thủ đô chú ý.
"Dừng xe ở đây đi."
Cách biệt thự Tiền Giang còn hai con phố, xa mấy trăm mét, Tiêu Nhất Thiên đột nhiên bảo dừng, trả tiền xuống xe.
Sau đó hóa thành một tàn ảnh, một mình đến biệt thự Tiền Giang.
Không sợ chuyện to tát, chỉ sợ chuyện xảy ra bất ngờ!
Thế lực của nhà họ Tiêu ở thủ đô lớn mạnh, có nhiều tai mắt, quỷ mới biết họ có sắp xếp tai mắt xung quanh biệt thự Tiền Giang không, lỡ như Tiêu Nhất Thiên xuất hiện bị nhà họ Tiêu ở thủ đô biết được thì mọi chuyện xong rồi.
Vu!
Tốc độ của Tiêu Nhất Thiên nhanh cỡ nào? Dưới sự che chở của bóng đêm, thật sự giống như ma quỷ đi lại như gió. Chốc lát đã vào biệt thự Tiền
Giang.
Phòng khách ở nhà chính của biệt thự.
Tổng cộng sáu người, là Phạm Đức Thành, bác Phúc, lão hòa thượng, Đoàn Minh Triết, Sói Đồng, Sói Hồn.
Một phút nào đó, lão hòa thượng đang khoanh chân ngồi ngay ngắn trên số pha, cầm tràng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697981/chuong-168.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.