Ông lão nhà họ Lâm đó là người đi theo Lâm Thanh Uyển từ thủ đô đến, một trong hai cao thủ ám cảnh viên mãn!
Đối với thực lực của ông ta, Lâm Thanh Uyển cũng hiểu rất rõ!
Phá cảnh nhập viên mãn hơn mười năm, cho dù ở trong số cao thủ ám cảnh viên mãn thì cũng tuyệt đối là người nổi bật!
Bị một chưởng đánh bay?
Còn hộc máu?
Nếu không phải tận mắt nhìn thấy thì Lâm Thanh Uyển hoàn toàn khó có thể tin, dù sao đừng nói là ở thành phố Hồ Chí Minh mà khắp cả thủ đô, người có thể dùng một chưởng đánh bay ông lão nhà họ Lâm đó cũng chỉ có thể đếm được trên đầu ngón tay!
Tiêu Nhất Thiên còn trẻ tuổi như vậy mà thật sự đã mạnh mẽ đến tình trạng như thế sao?
"Thế nào?"
Sau khi hết hồn, Lâm Thanh Uyển bước nhanh hơn, khi đi tới nơi thì hai người khác đã đỡ ông ta lên.
"Thanh Uyển... Khụ khụ!"
Ông lão nhà họ Lâm đó mới mở miệng thì đã không nhịn được mà phun ra mấy ngụm máu, trầm giọng nói: "Thực lực Tiêu Nhất Thiên cao hơn tôi, nếu như tôi không có đoán sai thì bây giờ hẳn là rất gần cảnh giới trong truyền thuyết!"
Cảnh giới trong truyền thuyết!
Thật ra, cũng chính là minh cảnh!
Chỉ là trong mỗi một quốc gia thì chỉ có thể tồn tại một vị cường giả minh cảnh, đó chính là hoàng chủ trong hoàng thành!
Cho nên hai chữ "minh cảnh" này liên lụy quá lớn, bản thân nó chính là một loại kiêng kỵ. Người bình thường hoàn toàn không dám tùy tiện nhắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697979/chuong-166.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.