Trở lại lầu chính của biệt thự, Lâm Thanh Uyển đi vào phòng tắm tắm rửa một lượt, sau khi ra ngoài thì ngồi một mình ở trên ghế salon trong phòng khách, cầm điện thoại di động lên, làm theo giao kèo của cô ta và Tiêu Nhất Thiên trước đó, gửi anh chụp của Tiêu Nhất Thiên cho Tiêu Quốc Nguyên.
Cô ta thủ đoạn tàn nhẫn, nói là làm!
Giống như Tiêu Nhất Thiên nói, đường đường là cô cả của nhà họ Lâm ở thủ đô. Còn không đến mức có sức chơi không có sức chịu, mặt dày mày dạn chơi xấu!
Mà lúc này!
Nhà họ Tiêu ở thủ đô, trong biệt thự lớn hoàn toàn yên tĩnh,
"Quốc Nguyên!"
Tiêu Quốc Nguyên nhận được điện thoại của một ông lão trên tám mươi tuổi, trong điện thoại, ông lão trên tám mươi tuổi đó vô cùng nghiêm túc nói: "Chúng ta trúng kế!"
"Người nhà họ Đoàn đã có đề phòng trước!"
"Bọn họ lựa chọn tự bạo, đồng quy vu tận, hơn nữa, hình như bọn họ có một món đồ có thể khiến cao thủ ám cảnh trong vòng mấy mét bị hỗn loạn am kinh, đánh mất sức chiến đấu trong nháy mắt..."
Mười phút!
Ông lão trên tám mươi tuổi đó dùng mười phút kể lại kỹ càng toàn bộ quá trình chiến đấu cho Tiêu Quốc Nguyên,
Sau khi nghe xong, sắc mặt Tiêu Quốc Nguyên xám như tro tàn!
Tay run một cái, điện thoại suýt chút tuột tay trượt xuống!
"Ông chủ!"
Bình Trung đứng ở một bên, mặc dù không nghe được ông lão trên tám mươi tuổi đó nói gì nhưng chỉ cần nhìn phản ứng của Tiêu Quốc Nguyên thì trong lòng của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697977/chuong-164.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.