Thanh Uyển
Thứ không biết là thứ đáng sợ nhất!
Tự bạo thì thôi, sau khi tự bạo còn làm người xung quanh cũng mất khả năng chiến đấu, mặc cho người ta xẻ thịt?
Hai cụ già kia sống đến tám mươi chín mươi tuổi, hôm nay là lần đầu tiên nhìn thấy tình huống có thể khiến rất nhiều người, cùng mất đi khả năng khống chế ám kình trong phút chốc!
Thực sự gặp ma rồi!
"Chết tiệt!"
Hai người liếc nhau, đều thấy được khiếp sợ và tức giận khó miêu tả trong đôi mắt của đối phương!
Thầm mắng một tiếng, đâu còn hơi sức lo giết lão hòa thượng? Cứu người quan trọng!
Vù! Vù!
Hai bóng người lao thẳng vào trong đám người, ám kình điên cuồng bùng nổ, giết cao thủ của nhà họ Đoàn đang giết hàng loạt người của nhà họ Tiêu!
"Chết đi!"
Ám cảnh viên mãn đánh với ám cảnh trung kỳ và ám cảnh hậu kỳ, tấn
công liên tiếp!
Phụt!
Trong phút chốc, đã có bốn năm cao thủ của nhà họ Đoàn chết trong tay bon ho!
Ánh mắt của một cụ già trong đó như điện liếc nhìn Đoàn Minh Triết.
Bắt giặc bắt vua trướe!
Giơ nắm đấm, tập trung ám kình, nghiêng người đánh về phía Đoàn Minh
Triết, đang muốn giết Đoàn Minh Triết. Nhưng mà ngay lúc này, giọng nói của ông hòa thượng lại truyền đến: "Tiếp tục tự bạo!”.
Mẹ kiếp!
Vẫn tự bạo?
Cụ già kia liền dừng lại, ánh mắt hoảng sợ, có dự cảm xấu!
Âm!
Quả nhiên, ông hòa thượng vừa dứt lời, trong đám người lại vang lên tiếng nổ quen thuộc, đinh tai nhức óc!
Mà vị trí ở giữa hai cụ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697974/chuong-161.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.