Sau khi rời khỏi hậu viện, Đoàn Minh Triết lập tức tập hợp tất cả đệ tử trong biệt thự, dựa theo lời căn dặn của hòa thượng già, yêu cầu người ám kỳ trung kỳ trở xuống dắt theo người thân, tranh thủ lúc trời tối phân tán ra khỏi biệt thự Vân Đỉnh.
Lý do phải phân tán ra là để đề phòng không bị theo dõi.
Mà lúc này!
Đỗ Tuyết Mai đứng đợi ở trước phòng. Tô Tử Lam một mình ngồi thẫn thờ trên bậc thang đá, ánh mắt đờ đẫn, sắc mặt tiều tụy, hai tay gắt gao ôm chặt chân mình, cằm đặt trên đầu gối, từ hai hốc mắt hai dòng nước mắt chảy ào ào xuống, làm ướt hai gò má trắng bệch của cô, chảy đến đầu mũi, chảy xuống khóe miệng, sau đó tự lại dưới cằm, cho nên ống quần chỗ đầu gối cũng ướt đẫm một mảng lớn..
"Tử Lam, năm năm trước là Nhất Thiên có lỗi với con, là nhà họ Tiêu ở thủ đô, là nhà họ Đô chúng ta có lỗi với con!"
"Cháu không có lỗi gì cả!"
"Lúc đó, nhà họ Tiêu ở thủ đô và ba gia tộc ở Đồ Sơn bắt tay với nhau, cùng một giuộc hại chết Nhất Thiên, cũng hại chết cháu. Sau đó bọn họ xóa đi những dấu tích có liên quan đến chuyện đó. Mãi đến mấy ngày trước, Nhất Thiên mới nói cho bà biết thì bà mới biết cô gái đó, chính là con..."
"Nhất Thiên nó..."
"Nó là bố ruột của An Nhiên!"
Giọng nói của Đỗ Tuyết Mai giống như sấm sét cuồn cuộn cứ quanh quẩn trong đầu Tô Tử Lam. Từng câu, từng chữ khiến cho cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697970/chuong-157.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.