Rạng sáng hai giờ rưỡi!
Lúc đám người Đoàn Minh Triết và Sói Đồng từ biệt thự nhà họ Lâm trở về, Đỗ Tuyết Mai, Đỗ Thiết Sơn và Lâm Hoa vẫn chưa ngủ, lo lắng cho Tiêu Nhất Thiên, ăn ngủ không yên.
Ba người ngồi ở trước cửa biệt thự Vân Đỉnh chờ đợi mãi.
Trông mòn con mắt!
"Ông chủ Đoàn!"
Nhìn thấy Đoàn Minh Triết, Đỗ Tuyết Mai lập tức nghênh đón, nắm lấy tay Đoàn Minh Triết, vội vã hỏi: "Thế nào? Tình hình thế nào rồi? Thằng Thiên nó..."
"Nó... hu hu."
Hiển nhiên Đỗ Tuyết Mai cũng biết, lần này Tiêu
Nhất Thiên lành ít dữ nhiều, chưa nói hết mà đã khóc thành tiếng. “DÌ Mai, di đừng lo lắng.”
Đoàn Minh Triết thẩm than một tiếng, an ủi nói: "Chúng tôi tìm kiếm hai giờ trong sông Vận, tìm hết mấy vùng nước xung quanh, nhưng không tìm được thi thể của cháu Thiên."
"Với chúng ta mà nói, đây là chuyện tốt."
"Dựa theo suy đoán của chúng tôi, rất có thể sau khi cháu Thiên thất bại đã bị người ta bắt đi, nếu bắt đi mà không phải giết chết tại chỗ, chứng tỏ cháu Thiên có ích với bọn họ, có lẽ tạm thời bọn họ sẽ không hại đến mạng sống của cháu Thiên..."
Đối mặt với người già như Đỗ Tuyết Mai và Đỗ Thiết Sơn, Đoàn Minh Triết thật sự không đành lòng, nên nói những kết quả có tỷ lệ lớn hơn, khà năng cao hơn cho bọn họ.
Nếu nói theo lời của ông già nhà họ Lâm, Tiêu Nhất Thiên không chỉ đã chết, mà còn tự bạo, tan xương nát thịt, không còn xương cốt, không có nồi một mảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697968/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.