Trong phút chốc, tất cả mọi người kể cả Tiêu Quốc Nguyên trên màn hình máy tính, ánh mắt của mọi người đều nhìn về phía ông già của nhà họ Lâm.
Người duy nhất sống sót sao?
Chẳng phải nói ngoài ông ta ra, bảy cao thủ và Tiêu Nhất Thiên đều đã chết?
Dựa vào đâu chỉ có ông ta sống?
Dường như theo bản năng, tất cả mọi người nghi ngờ lời Lâm Thanh Uyển nói. Dù sao Lâm Thanh Uyển có tiếng giỏi mưu kế, lời do cô ta nói ra có thể có mấy phần là thật, mấy phần là giả, rất khó đoán!
"Có lẽ mọi người thấy rất lạ, vì sao bọn họ đều chết, mà tôi vẫn còn sống."
Ông già của nhà họ Lâm kia cũng biết suy nghĩ trong lòng mọi người, vì thế đi thẳng vào vấn đề, nói thẳng: "Thật ra nguyên nhân rất đơn giản, lúc ấy chỉ có tôi cách xa cậu Tiêu hơn mười mét, nên mới nhặt được một cái mạng."
"Có ý gì?"
Đoàn Minh Triết khẽ nhíu mày, suy nghĩ thay đối rất nhanh.
Ông già của nhà họ Lâm nhìn Đoàn Minh Triết, không trả lời câu hỏi của ông, mà hỏi ngược lại: “Ông chủ Đoàn tới đây, có lẽ đã nhìn thấy hai chiếc quan tài được đặt trong sân?"
"Thấy."
Đoàn Minh Triết gật đầu, hỏi: "Thì sao?"
"Thật ra hai chiếc quan tài đó trồng không."
Trên gương mặt già nua kín nếp nhăn của ông già của nhà họ Lâm thoáng qua vẻ xót xa khó che giấu, trầm giọng nói: "Lúc ấy ba người chúng tôi nhận lệnh của cô chủ, đi theo xem cuộc chiến, vốn muốn hòa giải chứ không mong liều chết
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697965/chuong-152.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.