Đoàn Minh Triết kinh ngạc, nhìn theo ngón tay của Sói Đồng mấy lần, nhưng mà trời đất âm u, nước sông cuồn cuộn, vốn không nhìn ra được khác thường, nhưng quay đầu thấy con người màu đỏ của Sói Đồng, ông gật đầu không hề do dự.
"Được!"
Duỗi tay về phía những cao thủ của nhà họ Đoàn ra hiệu: “Tất cả các cậu đi đi!"
"Dù có phải lật tung cả sông Vận, nhất định tối nay cũng phải tìm ra cái Thiên cho tôi!"
Trước đó Sói Đồng dùng con ngươi màu đỏ của cô ấy, phát hiện hai ông già bảy mươi của nhà họ Tiêu trong đám người mênh mông, tuy rằng Đoàn Minh Triết không để ý, nhưng sự thật chứng minh Sói Đồng đã đúng.
Cho nên, ông không hề nghi ngờ phán đoán của Sói Đồng!
Nếu Sói Đồng chỉ ra phương hướng cụ thể, khẳng định đã phát hiện gì đó, điều này giải thích Sói Đồng cũng không cho rằng Tiêu Nhất Thiên chạy thoát thành công giống như ông!
Như vậy, khả năng lớn nhất chính là Tiêu Nhất Thiên bị chìm trong nước sông cuồn cuộn trước mặt này!
Là sống?
Hay là chết?
E rằng chỉ tìm được người, hoặc là tìm được xác thì mới có thể xác nhận!
Ùm! Ùm! Ùm...
Những cao thủ của nhà họ Đoàn phía sau Đoàn Minh Triết không hề do dự, rối rít đi đến bờ sông, thả người nhảy vào lòng sông, sau đó lặn xuống đáy nước, đi tới phương hướng mà Sói Đồng chỉ.
Bên kia.
Sói Hồn xung trận lên trước, nhảy vào sông Vận đầu tiên.
Những cao thủ của nhà họ Đoàn theo sát phía
Cao thủ ám cảnh có ám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697960/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.