"Thật nguy hiểm!"
Máu toàn thân như ngừng chảy, xương cốt như muốn tan ra vậy, cảm giác đau đến mức đau thấu ruột gan, thật sự khó mà nói thành lời, cho dù mạnh mẽ như Tiêu Nhất Thiên cũng không nhịn nổi nhe răng, đau đến mức mặt nhăn hết lại.
Bùm!
Sau khi rơi vào trong nước, Tiêu Nhất Thiên nôn ra một ngụm máu, khiến mặt nước bỗng đỏ rực!
Đây là kết quả của việc Tiêu Nhất Thiên điều động minh kính trong đan điền để bảo vệ bản thân trong lúc nguy hiểm, nếu phải đã bước được nửa chân vào nửa minh cảnh, hoặc là chịu thêm một cú đánh nữa e là đã bị chết ngay tại chỗ!
Năm cao thủ Ám cảnh viên mãn dồn hết sức lực liên thủ lại đánh ra một đòn, sức mạnh kinh hoàng ấy, thật sự khó mà tưởng tượng được!
"Chết chưa?"
Cuồng phong lùi đi, ám kình được thu lại, năm cao thủ Ám cảnh viên mãn đứng trên không trung, cúi đầu nhìn con sông nước chảy cuồn cuộn dưới chân mình, ngưng thần cảm nhận hơi thở của Tiêu Nhất Thiên dưới nước.
Hẳn là đã chết rồi đi?
Tiêu Nhất Thiên vốn đã bị trọng thương, lại chịu hai đòn nặng nề, cho dù thân thể bằng sắt thép e rằng cũng sẽ bị phá nát!
Nếu như vậy mà còn chưa chết, thật sự là không còn thiên lý nữa rồi!
Những cái khác không nhắc tới, năm cao thủ Ám cảnh viên mãn ở đây, tự nhận rằng nếu đổi lại là mình, cũng không thể chịu một đòn mạnh như vậy, chết là chắc!
"Chưa có ai từng sống sót được dưới gậy sắt của tôi!"
Ông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697958/chuong-145.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.