"Ánh mắt của anh bạn nhỏ nói với tôi rằng, tôi đoán đúng rồi." Tiền bối của nhà họ Đoàn thấy ánh mắt của Tiêu Nhất Thiên đột nhiên phát ra sát khí nồng nặc, nhưng ông ta không hề sợ hãi và cảnh giác, trái lại có nơi thích thú.
Sau đó chắp hai tay trước ngực, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng nói: “Nếu anh bạn nhỏ muốn giết tôi diệt khẩu.."
"Xin tự nhiên."
"Có thể chết trong tay một anh hùng trẻ hai mươi sáu tuổi đã bước tới ngưỡng cửa Minh Cảnh, là phúc của lão nạp, cũng là vinh hạnh của nhà họ Đoàn, chỉ hy vọng anh bạn nhỏ có thể giữ lời hứa vừa rồi, nhớ những gì nhà họ Đoàn giúp đỡ cậu."
"Sau này mở kế hoạch vĩ đại, đạt được sự nghiệp to lớn có một không hai, dìu dắt thế hệ sau của nhà họ Đoàn là đủ rồi." "A Di Đà Phật..."
Nói xong, tiền bối của nhà họ Đoàn lặng lẽ tụng kinh ở đó, dáng vẻ bình tĩnh ung dung, dường như đã sớm biết lời ông ta nói vừa rồi rất có thể dẫn tới họa sát thân.
"Nếu vậy thì.."
Tiêu Nhất Thiên từ từ đứng lên, nâng tay nắm thành quyền, lạnh nhạt nói: "Tiền bối, đắc tội!"
Một quyền tích ám kình mạnh mẽ, đánh thẳng về phía cái đầu trọc lóc của tiền bối nhà họ Đoàn, một cú này hung ác mà ngang ngược. Mặc dù tiền bối của nhà họ Đoàn đều là cao thủ ám cảnh viên mãn, nếu không né tránh thì chắc chắn sẽ chết.
Cảm nhận được hơi thở của cái chết, tiền bối của nhà họ Đoàn ngồi đó vẫn không động đậy.
Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697942/chuong-129.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.