Biệt thự nhà họ Triệu, tại phía đông thành phố.
Trên trường, Phạm Đức Thành nhịn không được hỏi: “Cậu Tiêu, tình hình buổi đấu giá như thế nào, có thuận lợi hay không?"
"Thuận lợi."
Tiêu Nhất Thiên trả lời.
Phạm Đức Thành lại hỏi: “Một trăm lẻ năm nghìn tỷ đủ dùng chứ?"
Anh ta rõ ràng là biết rồi mà vẫn hỏi, dù sao thì Tiêu Nhất Thiên tham gia đấu giá là sử dụng thẻ ngân hàng của ông ta, mỗi một đồng một cắc trong thẻ đó được chuyển đi đâu, đều sẽ có thông báo vào điện thoại của ông ta.
"Ông không biết?"
Tiêu Nhất Thiên liếc nhìn ông ta, ánh mắt có chút lạnh lẽo, đương nhiên biết ông ta đang nghĩ cái gì.
Phạm Đức Thành vội vàng nói: “Tôi nhận được thông báo tin nhắn, nhưng... tin nhắn đến quá nhiều, hơn nữa, mỗi lần ba mươi lăm ngàn tỷ, lần cuối vậy mà một phát chuyển luôn hơn bốn trăm hai mươi nghìn tỷ!"
“Này..."
"Ngài Tiêu đừng trách, cỏ Xán Tinh mặc dù là loại thuốc hiếm, nhưng dù thế nào đi chăng nữa nó cũng chỉ là thuốc mà thôi, mấy chục ngàn tỷ đã là rất cao rồi, đằng này lại hét giá trên trời hơn ba trăm nghìn tỷ?"
Đúng vậy, đúng là giá trên trời!
Đối với một người chỉ có mức chi tiêu khoảng mấy tỷ, thì mấy trăm tỷ đã là con số rất lớn rồi, tương tự như vậy, đối với những người có mức chi tiêu mấy ngàn tỷ như Phạm Đức Thành mà nói, hơn một ba trăm nghìn tỷ là một cái giá rất khó tưởng tượng!
Không so sánh, thì sẽ không đau lòng!
Nếu không trước
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697929/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.