Tục ngữ có câu: trên núi có rồng, sống trên thời đại.
Vì vậy ngọn núi này có tên là Phục Long.
Đoàn Minh Triết đã từng tham gia buổi đấu giá ngầm mấy lần, mơ hồ có thể đoán được địa điểm tổ chức, đêm qua ông đã nói địa điểm cho Tiêu Nhất Thiên, có lẽ là ở núi Phục Long.
Đoán không sai!
Tất cả kính xe đều được ban tổ chức xử lý đặc biệt, ngồi trong xe hoàn toàn không nhìn thấy tình hình bên ngoài, hai mắt không thể nhìn thấy được nên chỉ có thể đoán bằng cảm giác.
Ngay cả kính chắn gió phía trước cũng như vậy.
Tối đen như mực, mắt thường không thể nhìn thấy được, nhưng tài xế thì có mắt kính chuyên dụng.
Đây cũng là lý do ban tổ chức đặc biệt phái đến một đoàn xe đặc biệt.
Cưỡng chế xuống xe?
Bắt cóc tài xế?
Phái người theo dõi!
Theo như Đoàn Minh Triết nói, những phương pháp này trước kia đã có người từng thử. Kết quả là tất cả họ đều đã chết.
Không có ngoại lệ!
Từ đó trở đi cũng không còn ai dám thử nữa.
Bởi vì điều này nên ban tổ chức vẫn luôn rất thần bí trong mắt mọi người, làm cho người ta nảy sinh cảm giác sợ hãi, khó nắm bắt.
Tiêu Nhất Thiên ngồi ở ghế sau trong một chiếc xe màu đen, nhịn không được cảm thấy tò mò, thử xuất ra một đạo ám kình, muốn thử tra xét tình huống bên ngoài.
Sau đó ngạc nhiên phát hiện ra rằng, chiếc xe màu đen này không những có thể ngăn trở tầm mắt mà còn có thể ngăn cản ám kình!
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697923/chuong-110.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.