Cảm nhận được mối đe dọa từ trên đỉnh đầu, mặt Bác Phúc lập tức biến
Ông ta không phải là đối thủ của ám kình hậu kì!
Hơn nữa, cú đấm của Quỷ Thủ chính là muốn lấy mạng đối phương, không hề có chút nương tay nào, từ tốc độ ra đòn đến sức mạnh của năng lượng ám kình đều vượt xa ông ta, muốn đấu với gã sao? Chẳng khác nào lấy trứng chọi đá!
Bây giờ bỏ trốn e là đã quá muộn rồi.
Sói Đồng cũng bị sốc trước sự thay đổi đột ngột này, cũng may mục tiêu đầu tiên của Quỷ Thủ không phải là cô, tất nhiên cô sẽ không liều mạng vì Bác Phúc. Chênh lệch cảnh giới quá lớn, cho dù muốn cứu cũng không cứu được.
Vì thế, phản ứng đầu tiên của Sói Đồng là lách mình lui lại phía.
Chỉ có tên cao thủ ám kình sơ kỳ đang bị kẹp giữa Sói Đồng và Bác Phúc là vui mừng nhất. Mẹ nó, đúng là ông trời còn ngó lại, Phật Tổ phù hộ, Quan Âm Bồ tát hiển linh...
Cuối cùng cũng được cứu!
Trong khi sắc mặt ai nấy lúc trắng lúc xanh, thì một giọng nói lạnh lùng vang lên như tiếng sấm rền: "Đối thủ của mày không là phải ông ấy!"
Sói Vương Bất Bại)
"Mà là tao!"
Là giọng của Tiêu Nhất Thiên!
Ánh mắt của Tiêu Nhất Thiên sáng bừng như ngọn đuốc, dĩ nhiên anh biết Bác Phúc không phải là đối thủ của Quỷ Thủ, với sức mạnh gã ta, Bác Phúc khó có thể chống lại, thậm chí còn có thể thiệt mạng ngay trong tay gã.
Vậy nên, gần ngay lúc Quỷ Thủ nhảy lên,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697919/chuong-106.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.