Toàn thân đều đen! Áo đen, quần đen, đôi bốt đen, thêm chiếc nón đen làm che khuất nửa tầm nhìn của Phạm Đức Thành. Dù có kính viễn vọng thì Phạm Đức Thành cũng không thể nhìn rõ mặt của của người mặc đồ đen, chỉ nhìn thấy được cằm của hắn. Phạm Đức Thành không quen biết người mặc đồ đen, dù có nhìn thấy mặt cũng chẳng biết thêm được gì.
Chẳng biết là vô tình hay cố ý, tên người mặc đồ đen vừa bước xuống xe thì đột nhiên quay đầu nhìn về phía Phạm Đức Thành và Bác Phúc, Bác Phúc lập tức nảy sinh cảnh giác, thần sắc biến đổi
"Ông chủ! Cần thận!" Bác Phúc đưa tay kéo Phạm Đức Thành qua một bên, trốn sau một gốc cây lớn Phạm Đức Thành bị thất thần hỏi: "Có việc gì vậy?"
Người này giống với Tiêu Nhất Thiên, chắc hẳn cũng là một cao thủ. Và lại thần sắc của hắn ta cũng rất dọa người, dường như nhắm vào hai ta"
"Sao cơ?" Hôm nay quả thật xảy ra nhiều việc làm cho Phạm Đức Thành kinh sợ. Ông ta mở to miệng há hốc: “Lại là một cao thủ..."
Ông ta thầm nghĩ, nếu là cao thủ thì chắc hẳn phải có phân chia thực lực cao thấp. Bây giờ bọn họ cách lăng mộ Vĩnh An tầm ba mét mà Tiêu Nhất Thiên chắc hẳn vẫn chưa hề hay biết sự xuất hiện của hắn.
Ngược lại! Cách chân núi năm trăm mét lại có người phát hiện ra bọn họ, điều này có nghĩa người mà Tiêu Nhất Thiên phái đến còn lợi hại hơn cả ông
ta?
Bác Phúc đã nhìn ra nửa phần hoài nghi của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697901/chuong-88.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.