An
"Láo xược!"
Nghe Trương Phong Lâm kể, biết được con trai Lưu Từ Phi bị Tiêu Nhất Thiên bắt được, Lưu Thanh Chánh liền nổi trận lôi đình, nhảy dựng lên mắng: "Tiêu Nhất Thiên thật không biết sống chết là gì! Chúng ta còn chưa kịp xuống tay với hắn hắn đã tự tìm đến cửa!”
"Muốn chết!"
“Chẳng lẽ hắn thật sự cho rằng bản thân vẫn là cậu chủ nhà họ Tiêu Hồ Quang Mạnh gọi bão, chúng ta nhìn thấy hắn liền cụp đuôi, khom lưng cung kính như chó sao?"
Trong cơn thịnh nộ, khí thế bức người.
Trương Phong Lâm đen mặt nói: “Hắn bị giam trong ngục suốt năm năm trời, hôm qua mới được thả, cửa nát nhà tan. Hai bàn tay trắng. chắc chắn hận chúng ta thấu xương."
"Theo lẽ thường, thế lực của ba gia tộc lớn chúng ta bây giờ ở Đồ Sơn so với một mình hắn, căn bản không có gì lo ngại"
"Nhưng nói đi nói lại, bởi vì chỉ còn hai bàn tay trắng, nên hắn không có điểm yếu nào! Chó bức quá sẽ nhảy tường, thỏ bức quá sẽ cắn người, một người bị ép vào đường cùng sẽ càng thêm nguy hiểm!”
Đúng vậy, ép vào đường cùng!
Người, một khi bị ép vào đường cùng, tinh thần rối ren, đánh mất hy vọng vào cuộc sống, chỉ còn lại sự căm hận với kẻ thù, thì chuyện gì cũng làm
Sói Vương Bất Bại)
được, cần gì nhòm ngó trước sau?
Coi thường sống chết, không phục thì làm liều! Chết còn không sợ thì còn
sợ gì?
"Hai bàn tay trắng?"
Lưu Thanh Chánh hừ nhẹ: “Mấy người Đỗ Thiết Sơn và Đỗ Tuyết Mai còn sống phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697895/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.