"Đúng rồi, dì nhỏ"
Tiêu Nhất Thiên vốn dĩ nghĩ rằng, Lâm Hoa trẻ như vậy, chắc nhỏ hơn anh
vài tuổi, sau khi gặp mặt gọi một tiếng dì nhỏ cảm giác chắc cực kỳ ngại
ngùng.
Thậm chí không thể mở miệng.
Nhưng không ngờ rằng sau khi bị Lưu Mai gây rắc rối như vậy, tất cả sự ngượng ngùng suy nghĩ trước đó đều tan biến hết.
Có khi kêu như vậy lại thuận miệng hơn rất nhiều.
Đặc biệt khi thấy khuôn mặt kinh ngạc pha chút khó hiểu của Lâm Hoa, biểu cảm phức tạp vừa hoàng loạn lại có chút thất vọng của cô ta khiến Tiêu Nhất Thiên rất muốn cười, nhưng lại không dám nên chỉ có thể bấm bụng nhịn cười.
"Anh là..."
Nhìn chằm chằm Tiêu Nhất Thiên khoảng hai ba phút, Lâm Hoa mới lấy lại bình tĩnh, hít sâu một hơi, vẫn chưa thể tin mà hỏi lại: “Tiêu Nhất Thiên, Tiêu Nhất Thiên..."
"Không lẽ anh là cậu chủ nhà họ Tiêu ở thủ đô, cháu ngoại của bố mẹ
nuôi tôi sao?"
Tiêu Nhất Thiên không còn ngại ngùng nữa.
Ngay lúc này, trong hoàn cảnh này, kích động hồi lâu, hồi hộp hồi lâu, ngập ngừng hồi lâu, mong mỏi hồi lâu. Kết quả cuối cùng lại như sấm sét giữa trời quang khiến cô ta xấu hổ muốn chết.
Lúc trước, cô ta còn tưởng Tiêu Nhất Thiên tỏ tình với cô ta, tim cô ta
suýt nữa nhảy ra ngoài.
Bây giờ như bị giáng một gậy vào đầu!
Dì nhỏ?
Trời đất, anh đã biết thân phận tôi, biết quan hệ giữa chúng ta từ sớm, sao lại không nói trước với tôi?
Trò đùa này, giỡn hơi quá rồi nhỉ?
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697885/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.