"Nhớ kỹ lời của anh Nhất Thiên"
Tống Kiên Phong cũng không có đáp lại câu hỏi của Giám đốc Trần mà lên tiếng nhắc nhở: “Thu dọn đồ đạc rời khỏi ngân hàng ngay lập tức!"
“Hả?"
Giám đốc Trần ngây người, anh Nhất Thiên?
Cái quỷ gì vậy?
Khi nhắc tới Tiêu Nhất Thiên, Giám đốc Trần dường như nhìn thấy vẻ cực kỳ cung kính trên khuôn mặt của Tống Kiên Phong, như thể đang nói về lãnh
đạo của mình vậy.
Thậm chí còn kính trọng hơn cả cấp trên của mình.
"Còn có."
Tống Kiên Phong lại nói tiếp: "Chuyện xảy ra ở đây hôm nay, tất cả mọi chuyện bao gồm về anh Nhất Thiên hay tấm thẻ đó đều không thể tiết lộ ra ngoài một chữ, nếu không tôi sẽ có hàng trăm hàng nghìn lý do và biện pháp đề tống anh vào ngục, cho anh ngồi tù cả đời đừng bao giờ nghĩ ra được."
Đe dọa! Uy hiếp!
Không hề bất cứ che giấu nào mà trực tiếp và ngang ngược như vậy.
Nói xong ông ta sải bước đuổi theo Tiêu Nhất Thiên vừa chạy vừa hô lên: "Anh Nhất Thiên chờ tôi một chút, tôi tự mình kêu người đưa chú dì trở về
nhà..."
Sói Vương Bất Bại)
Chú? Dì?
Mẹ kiếp đây lại là cái quái gì vậy?
Giám đốc Trần và nữ nhân viên đưa mắt nhìn nhau hoàn toàn sửng sốt, xét về tuổi tác Tống Kiến Phong cũng chỉ kém hơn một chút so với Liễu Như Phương và Tô Thanh Cường, rõ ràng là cùng một thế hệ, mà vừa nãy còn gọi là bà Phương, sao lại đột nhiên lại trở thành chú dì thế?
Lại gọi thân thiết như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697877/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.