"Cậu nhóc, cậu..."
Tống Kiên Phong lấy ra chiếc thẻ đen tối cao đó rồi mở miệng muốn hỏi, dù sao quyền sở hữu tấm thẻ đen tối cao vô cùng quan trọng, nếu như thật sự là của Tiêu Nhất Thiên, đừng nói đến việc dùng dao làm người khác bị thương, cho dù anh có giết người ở trước mặt của ông ta, chỉ cần có lý do chính đáng thì ông ta cũng không có quyền can thiệp.
Bởi vì tác dụng và quyền hạn của tấm thẻ này vô cùng lớn lao.
Lớn đến mức người bình thường hoàn toàn không thể tưởng tượng nồi!
Đối với vấn đề này, với tư cách là Cục trưong của Cục cảnh sát thành phố Hải Phòng, nên Tống Kiên Phong biết nhiều hơn một chút so với Phạm Đức Thành đại gia giàu có nhất thành phố Hải Phòng, dù có nói thế nào đi chăng nữa, Phạm Đức Thành chỉ là một doanh nhân, mà Tống Kiên Phong lại là một nhân viên công chức, hơn nữa còn phụ trách về các tội phạm hình sự.
"Cục trường Tống!"
Tiêu Nhất Thiên biết Tống Kiên Phong muốn hỏi gì không đợi ông ta kịp mờ miệng đã bị giọng nói sắc bén của anh cắt ngang, sau đó xoay người lại, không để ý đến người bảo vệ kia đang bị con dao gọt hoa quả đính trên tường.
Khoảnh khắc khi anh quay người, nhanh chóng thu lại ánh mắt như ma quỷ, vẻ mặt giận dữ cũng dần khôi phục lại như trước.
Chỉ vài bước đã đi tới trước mặt của Liễu Như Phương rồi cười nói: “Mẹ à,
(Sói Vương Bất Bại))
không sao rồi."
"Bố đã đến trường đón An Nhiên rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697875/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.