Bộc lộ bộ mặt hung ác!
Một tát này đánh không nhẹ, tiếng vang điếc tai. Liễu Như Phương thậm chí không kịp kêu thảm, liền ngã sầm sang một bên. Nếu không nhờ nhân viên bảo vệ kia ấn vào vai của bà ấy, chỉ sợ bà ấy sẽ bị tát ngã xuống đất.
Đánh xong, nhân viên bảo vệ còn giống như tranh công, liếc nhìn giám đốc Trần. Dường như muốn nói: 'Giám đốc Trần nhìn xem, tôi làm tốt không?
Một tát này đã đủ dữ dội chưa?" 'Lấy tiền lương không có uổng phí chứ?"
Mặt anh ta đầy vẻ đắc ý.
Giám đốc Trần cong môi cười một tiếng, lập tức để lòng hư vinh của nhân viên bảo vệ kia bùng nổ. Anh ta dứt khoát xắn tay áo lên, phi một tiếng, nhổ nước bọt vào người Liễu Như Phương, nói: "Giám đốc Trần tra hỏi, bà còn dám ngang ngạnh!"
"Nói, tấm thẻ kia từ đâu ra?"
Liễu Như Phương chỉ cảm thấy trong đầu ong ong như pháo nổ. Phải qua nửa phút mới dần dần khá lên được. Khi bà ấy quay đầu, trên khóe miệng có dấu vết máu đỏ tươi đọng lại, trên mặt càng hiện ra dấu năm ngón tay màu đỏ
máu.
Những giọt nước mắt bất bình không thể ngừng trào ra.
Cái tát này giáng vào mặt Liễu Như Phương, đồng thời chà đạp lên lòng
tự tôn là sinh mệnh của bà ấy!
"Cậu... cậu dám đánh tôi?"
Liễu Như Phương còn không để ý đến việc lau nước mắt, bà ấy nhìn chằm chằm vào nhân viên bảo vệ đã đánh mình. Liễu Như Phương trợn to mắt, sắc mặt dữ tợn, đột nhiên giống như phát điên. Không biết sức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697872/chuong-59.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.