"Các người làm gì? Buông tôi ra!"
Đợi đến khi Liễu Như Phương phản ứng lại, đã bị kéo ra ngoài mấy mét xa, theo bản năng gào hét trở nên vùng vẫy dữ dội, bỗng liền thu hút không ít sự chú ý của người xung quanh.
"Lãnh đạo chỉ thị, mời bà phối hợp công việc của chúng tôi."
Một bảo vệ trong đó thuận miệng nói một câu, giọng nói rất lớn, là cố tình nói cho những quần chúng xung quanh đó nghe, vì dù sao, ở đây là ngân hàng, bắt người cũng cần phải có lí do. Nếu không thì, một khi bị người khác quay lại đăng lên trên mạng, nói họ bắt nạt người dân thường, sợ rằng sẽ dẫn đến một số phiền phức không cần thiết.
Kinh nghiệm làm việc của những bảo vệ này phong phú, tất nhiên hiểu được làm như thế nào bảo vệ bản thân.
"Lãnh đạo của các người là ai? Dựa vào đâu bắt tôi?"
Tuy Liễu Như Phương chột dạ, nhưng vẫn rất cứng miệng, không còn cách, xung quanh nhiều cặp mắt đang nhìn như vậy, không cứng rắn không được mà, bà ấy sống hết hơn nửa đời người, chưa từng làm qua chuyện xấu, ngân hàng cách khu Gia Định không xa, lỡ như tin tức bị bắt truyền về khu Gia Định, vậy sau này bà ấy còn có mặt mũi gì để ra ngoài gặp người?
Thế là, bà ấy lớn tiếng la hét: "Các người còn không buông ra. Tôi... tôi
báo cảnh sát đấy!"
"Yên nào!"
Bảo vệ hứ rằng: "Bà làm gì rồi, tự mình biết, chúng tôi cũng đã báo cảnh sát rồi, cảnh sát rất nhanh thì tới, nếu như bà thật sự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697870/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.