Trong ngân hàng không ít người.
Liễu Như Phương ở máy lấy số bên cạnh quầy lấy được số rồi, lúc đang xếp hàng, trong lòng luôn đánh trống, tay phải đang cầm thẻ đen tôn quý, lòng bàn tay không ngừng toát mồ hôi.
Nếu nói không căng thẳng, thì đó khẳng định là giả.
Vì dù sao đây là thẻ của Tiêu Nhất Thiên.
Sống hết hơn nửa đời người, Liễu Như Phương chưa từng làm qua chuyện
vụng trộm. Nếu không phải lo lắng cho an nguy của Tô Tử Lam và Tô An Nhiên, sợ rằng Tiêu Nhất Thiên trà trộn vào nhà họ Tô có mưu đồ, bà ấy tuyệt đối sẽ không lén lút điều tra tình hình của Tiêu Nhất Thiên.
Mười phút sau, đến lượt Liễu Như Phương rồi.
"Cô đi."
Liễu Như Phương hít thở sâu, kiên trì đến cùng đi qua đó, sợ hãi rụt rè đem thẻ đen tôn quý đưa cho cô nhân viên ngân hàng ngồi phía sau ô cửa kính, tỏ ý rằng: "Nhờ cô giúp tôi nhìn xem, tấm thẻ đen xì này, là thẻ ngân hàng à?"
Nghe nói, cô nhiên viên bỗng ngần người.
Ngước đầu lên, ánh mắt nhìn sang Liễu Như Phương đầy sự kinh ngạc, nghi ngờ và không kiên nhẫn, trong lòng nói: 'Dì đến ngân hàng làm dịch vụ, mà không biết bản thân đang cầm có phải thẻ ngân hàng hay không? Thưa dì,
xin hỏi dì là rảnh rỗi chán nản, ý định qua đây làm trò đấy à?"
Tuy trong lòng khinh khi, nhưng do từ sự lễ phép và rèn luyện nghề
nghiệp, cô nhiên viên vẫn nhận qua thẻ đen tôn quý, tuỳ tiện nhìn qua, sau đó đem thẻ đen tôn quý
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1697868/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.