Lúc đó.
Tại sân gôn ngoại ô phía Tây Hải Phòng.
"Nửa tháng trời không thi thố, kĩ thuật đánh gôn của cục trưởng Phong tiến bộ thần tốc, đúng thật là càng ngày càng tuyệt vời. Xương cốt già yếu như tôi, e là sau này không đánh lại cậu nổi nữa rồi."
Tô Chí Công ngồi trên chiếc ghế số pha bên dưới ô che nắng, ông ta đặt gậy đánh bóng xuống, rót hai tách trà nóng.
Bên cạnh có một người đàn ông trung niên đang ngồi.
Chính là cục trưởng cục cảnh sát thành phố Hải Phòng, Tống Kiên Phong.
"Ông Chí Công nói gì thế kia."
Tống Kiên Phong lắc đầu cười nói: "Kĩ thuật đánh gôn của tôi đều là do một tay ông đào tạo mà ra cả. Nói ra thì tôi nên gọi ông một tiếng sư phụ mới đúng. Mắt của tôi cũng đâu có mù, sao có thế không nhìn ra được là ông cố ý nhường tôi cơ chứ?"
Tống Kiên Phong có thể ngồi lên vị trí hiện tại, Tô Chí Công đã âm thầm tiếp sức không ít, đã từng giúp rất nhiều việc, vì thế trong lòng ông ta vô cùng cảm kích Tô Chí Công, trước giờ luôn rất cung kính với ông cụ.
Đây cũng là nguyên nhân khiến cho Tô Chí Công có thể dễ dàng hẹn gặp
ông ta.
"Cậu đấy, trời sinh đã có tố chất làm cảnh sát rồi, đôi mắt này sắc bén
ghê lắm."
Tô Chí Công cười tán dương vài câu, sau đó liền bước vào chủ đề chính,
cất lời hỏi: "Thứ mà tôi kêu cậu điều tra giúp đã tra ra được chưa?"
"Thứ mà ông nói đến là..."
Tống Kiên Phong cau mày
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166958/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.