Nghe vậy, tất cả mọi người đều sửng sốt.
Ánh mắt Trần Thiếu Huy nhìn Tiêu Nhất Thiên như đang nhìn một người bị bệnh thần kinh, nhảy ra vào lúc này không phải là tự tìm đường chết sao?
"Ngu ngốc."
Người phụ nữ trẻ tuổi khinh thường trừng mắt nhìn Tiêu Nhất Thiên.
"Cô..."
Tô Tử Lam thoáng hồi hộp, thầm kêu không ổn rồi, theo bản năng cô muốn ngăn cản Tiêu Nhất Thiên nhưng lại bị Tôn Thanh Thảo ngăn lại. Tôn Thanh Thảo kéo cô về bên cạnh, nói: "Nhất định là anh ta không biết thân phận của Phạm Nhất Minh, thế này cũng tốt, đã đắc tội Phạm Nhất Minh rồi thì cả Hải Phòng này sẽ không có nơi nào cho anh ta được sống yên đâu. Mượn tay Phạm Nhất Minh giải quyết tên khốn kiếp này, mình sẽ giới thiệu bạn bè của Thiếu Huy cho cậu, một công đôi việc, có thể tiết kiệm không ít sức lực."
"Nhưng mà..."
"Nghe mình đi, không sao đâu."
Tôn Thanh Thảo giữ chặt Tô Tử Lam lại, chờ xem kịch vui.
"Thằng nhóc, cậu đang nói chuyện với tôi sao?"
Phạm Nhất Minh thu chiếc thẻ ngân hàng lại. Anh ta quay đầu lại nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên, ánh mắt suy nghĩ như đang nhìn xuống một con kiến hôi nhỏ bé không đáng kể, cười khẩy nói với anh: "Có gan đấy, nói lại câu vừa nãy lần nữa, cậu là người đầu tiên ở Hải Phòng dám cướp đồ của ông đây
(Sói Vương Bất Bại)
đấy."
"Vậy sao?"
Tiêu Nhất Thiên bước đến quầy, mặt đối mặt với Phạm Nhất Minh, bốn mắt nhìn thẳng vào nhau mà không hề sợ hãi, thuận miệng nói: "Bây
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/166952/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.