Đêm tối, dưới bầu trời bao la rộng lớn. Từng vệt sáng bạc, chớp lên những tia sáng chói mắt. Tối như một mảnh đen thui trên mặt hồ, yên tĩnh không tiếng động.
Nhưng sẽ không ai ngờ được đằng sau nó lại cất giấu một mặt khác.
Khói lửa một mực lan tràn, chiến tranh chưa bao giờ ngơi nghỉ.
Cuộc tranh đấu giữa các "vì sao", vẫn tiến hành như thường lệ.
Không biết đã là lần vung kiếm thứ mấy, Thất Sát ngưng thần nhìn thẳng về trước, ánh mắt cô như bó đuốc, một lọn tóc bạc giữa mái tóc đen phiêu dật sau tấm áo giáp.
Huyết dịch đỏ như hoa bỉ ngạn nở rực rỡ dưới địa ngục, cô cầm kiếm dừng bước, khóe miệng thoáng nâng lên độ cong.
"Thất Sát, cẩn thận!"
Một cái đầu người chói mắt rơi xuống trước mắt, Thất Sát lấy lại tinh thần, trước mặt cô đã có thêm một người cầm kiếm.
"Ta nói ngươi nha~~~ làm gì ngây ra như phỗng vậy."
Tóc đỏ rực, dao động trong gió, dáng người hoa lệ, người phụ nữ thu hồi trường kiếm đỏ thẫm.
"Ta không muốn lại tiếp tục giết chóc..."
Thất Sát thở dài, đôi mắt trống rỗng nhìn về đối phương.
"Đồ ngốc! Không chiến đấu chẳng lẽ ngươi muốn chết đi sao?"
"Có lẽ là một số phận không tồi lắm, haha."
Thất Sát thoải mái cười nói.
- --
Ba giờ sáng, Nạp Lan Chỉ Thủy từ trong mộng tỉnh lại, sau lưng cô ướt nhẹp một mảng. Cả người cảm thấy cực kỳ mệt mỏi, hôm nay cô cũng bận rộn đến 12h khuya
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478438/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.