Trong nháy mắt Giản Niên ngẩn người, nhướng mi nhìn chăm chú cô gái trước mặt.
"Bộ dạng này thú vị lắm."
Cô không kềm được xúc động một câu.
"Cảm ơn lời khen, thiên tiên vốn đã đẹp sẵn không cần cô nói."
"Xem ra chỗ này không còn chuyện của tôi, đi trước, bye bye."
Nguyệt phất tay với Giản Niên, thân người ẩn đi.
Tầm mắt Giản Niên lần nữa trở lại bên trong tấm kiếng,
"Tiểu Lang Lang, chị nhất định phải hạnh phúc đấy." Cô nói.
Buổi tối, Nạp Lan Chỉ Thủy muốn để Cảnh Tiểu Lang về trước. Cảnh Tiểu Lang lại cố ý muốn ở lại cùng cô,
"Tiểu Lang Lang, nghe lời."
Nạp Lan Chỉ Thủy sờ đầu cô bé.
"Đến khi chị Trấp Thủy khỏe lại, Tiểu Lang sẽ ngoan ngoãn nghe lời."
"Còn bây giờ chị Trấp Thủy là bệnh nhân, phải nghe lời Tiểu Lang."
Cảnh Tiểu Lang nói có lý không hề sợ sệt, quật cường ngẩng cái đầu nhỏ đang nằm trên đùi Nạp Lan Chỉ Thủy.
"Haha, em tên tiểu tử này."
Nạp Lan Chỉ Thủy cưng chiều nhéo cái mũi cô, hôn một cái.
Cả khuôn mặt Cảnh Tiểu Lang trở nên giống như trái táo đỏ, bàn tay bé nhỏ nắm chặt lấy góc chăn che giấu khẩn trương. Có thể gần gũi như vậy với chị Trấp Thủy, là một chuyện trước kia có nằm mơ cô cũng không dám nghĩ tới.
"Chị sợ Tiểu Lang Lang sẽ mệt, cho nên nghe lời chị được không?"
Nếu quan hệ giữa cả hai đã thẳng thắn, xem như là người yêu Cảnh Tiểu Lang, Nạp Lan
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478364/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.