Nguyệt trợn mắt nhìn Giản Niên hồi lâu,
"Ha, thế thì tốt quá, nếu Shura vương đại nhân đã xem ta như kim chủ miễn phí, vậy cầu còn chẳng được."
Nổi nóng trong mắt cô gái thoáng chốc không thấy đâu, thay vào đó là mị sắc.
Cô cố ý chạm người vào ngực Giản Niên, "kim chủ", Giản Niên nhíu mày, cái cô này đang nói hưu nói vượn gì vậy.
"Cách xa tôi một chút."
Giản Niên chán ghét đẩy người cô ra,
"Ai dô, ban nãy còng ta lại còn sảng khoái là thế, bây giờ chơi xong tính phủi mông hử."
Nguyệt lạnh lùng hừ một tiếng.
Ý thức được cái cô này là đang càn quấy, Giản Niên cũng không có hứng thú dây dưa cùng.
"Cho cô thời gian nghĩ lại kỹ càng, đừng quên lấy bộ dạng này của cô ra ngoài, sẽ bảo đảm không bị bắt đến phòng thí nghiệm cho người ta nghiên cứu sao?"
Giản Niên giễu cợt.
"Đệch! Cút cho lão nương!"
Nguyệt thẹn quá hóa giận. Giản Niên thì một bộ ta chả liên quan rời đi.
Nguyệt nhìn cái vòng bạc trên tay, giận đếm dậm chân.
Vì vậy cô một không làm hai không bỏ gõ cửa phòng bệnh Nạp Lan Chỉ Thủy. Đương nhiên Nạp Lan Chỉ Thủy với Cảnh Tiểu Lang vẫn chưa ngủ, Nạp Lan Chỉ Thủy đang muốn xuống giường, Cảnh Tiểu Lang ngăn cô lại.
"Chị Trấp Thủy, để em."
Nạp Lan Chỉ Thủy buồn bực là người nào.
"Ôi?"
Cảnh Tiểu Lang nhìn người phụ nữ trước mặt kinh ngạc đến ngây người.
Thân hình Nguyệt thoắt cái, lách
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478359/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.