Giản Niên tiến vào bao lâu, Cảnh Tiểu Lang liền đợi bên ngoài bấy lâu. Cô lo lắng Nạp Lan Chỉ Thủy, cũng quan tâm Giản Niên.
"Tiểu ngốc Lang, gia hỏa kia rất khỏe, sẽ không sao đâu."
Nguyệt đã ngồi trên salon ăn quà vặt.
Cô còn tỏ ý Tư Đồ Vị Ương có muốn ăn không, Tư Đồ Vị Ương lắc đầu, ngược lại có hứng thú với tướng mạo cô hơn.
"Quả là sinh vật hiếm thấy."
Tư Đồ Vị Ương phát ra lời khen ngợi, ánh mắt cô đối đãi Nguyệt giống như đang quan sát tế bào dưới lớp kính hiển vi vậy, Nguyệt ngẩng đầu.
"Lần đầu tiên tôi nghe thấy có người hình dung tôi như vậy đấy."
Nguyệt giật giật hai lỗ tai. Tư Đồ Vị Ương cứ vậy bắt lấy lỗ tai cô,
"Ê! Đây không phải hành vi một thục nữ nên có nha."
Nguyệt một nửa bất mãn một nửa cười chê nói.
"Hẳn không phải là yêu tộc, lẽ nào là yêu quái phương Tây."
Tư Đồ Vị Ương đã đắm chìm trong thế giới nghiên cứu của bản thân.
"Hả..." Trên trán Nguyệt nổi lên một hàng hắc tuyến,
"Bổn tiên tử đến từ thiên giới, bây giờ có thể bỏ tay cô ra được chưa?" Nguyệt cao ngạo nói.
"Hưm? Thì ra người của thiên giới lớn lên đều có bộ dạng này."
Tư Đồ Vị Ương nhún vai, bộ dạng bừng tỉnh đại ngộ.
"Chỉ có bổn tiên là được trời ưu đãi, đám xấu xí kia đương nhiên kém hơn tôi rồi." Nguyệt khinh miệt híp mắt lại.
"Hỏa Hỏa vào lâu như vậy, có sao
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478312/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.