Lớp lông trên người Kim Mao run lên, cọ sát bên chân Lục Hồng.
"Đáng yêu quá~~"
Lục Hồng vừa nói vừa định bế nó lên, lại bị Cảnh Lang ngăn lại.
"Đừng chạm vào nó!"
Cảnh Lang dùng mũi chân đuổi Kim Mao ra,
"Ô ô~~"
Kim Mao ủy khuất ngồi tại chỗ, giật giật cái tai xù lông.
"Lang?" Lục Hồng bất mãn với Cảnh Lang, cho rằng cô lại ghen bậy ghen bạ.
"Nó là của Nạp Lan Chỉ Thủy nuôi?" Cảnh Lang nghiêm túc nhìn về phía Sở Khiết, Sở Khiết ngược lại hết hồn.
"A...... dạ nghe nói là Nạp Lan mua trên đường về."
"Chẳng lẽ trên người Kim Mao có ve ạ?" Sở Khiết hướng Kim Mao ngoắc ngoắc ngón tay,
"Ngao ô ô~~~"
Kim Mao bắt đầu cuộn tròn, giương mắt liếc nhìn cả ba.
"Lang, chị lên cơn gì vậy?" Lục Hồng vỗ Cảnh Lang,
"Hồng Hồng, em nghe chị giải thích."
"Giải thích gì?" Lục Hồng vẫn muốn đưa tay sờ Kim Mao,
"Đuôi của nó."
"Ô?"
Lục Hồng không phải không chú ý thấy cái đuôi to dài có thể sánh với đuôi hồ ly kia, chẳng qua chỉ là cô không suy nghĩ nhiều thôi. Kinh ngạc trước nhắc nhở của Cảnh Lang, hình như không có giống chó nào mà mang cái đuôi đặc trưng như vậy.
"Biết đâu chừng là đột biến gien ạ..." Sở Khiết cũng từng hoài nghi, nhưng Nạp Lan Chỉ Thủy lại bảo cô đừng nghi vấn nhiều.
"Cháu Sở, để ta đi lấy nước cho cháu." Lục Hồng bỗng nhiên nói,
"Không được, cháu có việc xin đi trước, Kim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478288/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.