"Ưm..."
Dòng khí cực mạnh đánh bay Nạp Lan Chỉ Thủy, lưng cô tông mạnh vào trụ đèn ven đường.
"Khục....."
Trong cổ mùi thịt sống, Nạp Lan Chỉ Thủy ói ra ngụm máu tươi.
Cảnh Tiểu Lang đứng ngây ngốc trong phút chốc, khí tức nguy hiểm trên thân dần dần thu vén.
Khóe miệng Nạp Lan Chỉ Thủy cong lên,
"Rốt cuộc em vẫn không nỡ tổn thương chị."
"Cút!!" Cảnh Tiểu Lang bỗng quát lớn,
"Chị sẽ không đi!"
"Trừ phi hôm nay em và chị cùng trở về." Nạp Lan Chỉ Thủy bình tĩnh nói.
Cảnh Tiểu Lang cắn môi, cúi đầu. Trong phút chốc, cô xoay người.
"Tiểu Lang..."
Sau lưng đau đớn kịch liệt, khiến cô hít một hơi khí lạnh. Cô nắm chặt hai quả đấm, gắng gượng đè nén chỗ đau, bước lảo đảo, đi về hướng Cảnh Tiểu Lang.
"Tiểu Lang Lang..." Tiếng thân mật gọi lớn, cả người Cảnh Tiểu Lang chấn động, từ từ nghiêng đầu.
"Tiểu Lang Lang của chị..." Cảnh Tiểu Lang kinh ngạc mở to hai mắt, Nạp Lan Chỉ Thủy kéo cô vào lòng.
"Buông..." Cảnh Tiểu Lang thất thần nói nhỏ,
"Không buông!" Nạp Lan Chỉ Thủy cố chấp càng ôm chặt hơn.
"Buông ra!"
"Tôi kêu cô buông ra a!!!" Cảnh Tiểu Lang liều mạng hô,
"Buông ra!!!"
"Tôi kêu cô buông!! Khốn kiếp!!" Hốc mắt cô đỏ ửng,
"Tiểu Lang Lang, quay về với chị đi."
Nạp Lan Chỉ Thủy một lần lại một lần hô lên, dù cơn đau chỗ lưng đang gia tăng không ngừng, nhưng ý thức cô vẫn hiểu rõ ràng tuyệt đối không được buông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478277/chuong-82.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.