"Chị Trấp Thủy?"
Khóe mắt Cảnh Tiểu Lang nhỏ lệ, nhào vào lòng cô. Thân thể Tiểu Nha cứng ngắc tại chỗ, còn tiểu tử thì ôm lấy bắp đùi, thanh âm yếu ớt vang lên:
"Mẹ!"
"Các người là?"
Tiểu Nha thấy trước mặt một trận choáng váng, thân người lảo đảo xém chút ngã xuống, Giản Niên thấy vậy kịp thời chạy tới đỡ lấy cô.
"Hỏa Hỏa, chị Trấp Thủy đây là thế nào?"
"Đưa cô ấy rời đi trước rồi tính."
Giản Niên vừa nói xong, trên mặt liền bị một quyền.
Vì do không ngờ cô ấy sẽ có chiêu này, nên Giản Niên thả lỏng tay giữ lấy cô, vuốt ve cằm bị đau.
"Chị Trấp Thủy! Chị muốn đi đâu vậy?" Cảnh Tiểu Lang muốn ôm cô lại.
"Buông ra!"
Tiểu Nha liền đẩy cô ra, Cảnh Tiểu Lang ngã trên đất, tiểu tử lập tức chạy lại lo lắng nói:
"Mẹ, mẹ không sao chứ?"
"Chị Trấp Thủy..... chị không nhớ ra em ư...?" Cảnh Tiểu Lang lau nước mắt trên mặt.
"Tôi không quen biết các người!"
Ngực Tiểu Nha cứng lại, nhìn mặt mũi cô gái đang khóc thút thít trước mặt, lòng cô không hiểu sao lại bị như vậy.
"Đừng lại tới làm phiền tôi!" Tiểu Nha chạy như điên rời đi.
"Nạp Lan Chỉ Thủy đáng chết, cái cằm của tôi!"
Giản Niên thật vất vả mới lấy lại tinh thần, khi nhìn thấy người ngồi dưới đất, trong mắt tràn đầy đau buồn, thì vội vàng chạy tới.
"Tiểu Lang Lang, chúng ta không cần cô ta nữa!"
"Quay đầu em liền tìm cho chị một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-ngo-vao-trong-chen-mau/2478220/chuong-109.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.