Ách… Kiếm Các hoàn toàn bị chuyện trước mắt dọa ngốc, xấu hổ ngồi ở một bên, chuyện vừa mới thật hắn còn không thể hoàn toàn tiêu hóa, nhìn Kiếm Các ngơ ngác, Niếp Tu cảm thấy cực thú vị.
Đứa nhỏ trước mắt thoạt nhìn rất nam tính, cùng Cát Tường đứng chung một chỗ, chỉ sợ không ai cảm thấy Cát Tường là người nắm thế chủ động, dựa vào hiểu biết về em trai, nàng biết rõ cậu trai trước mắt này tuyệt đối là bị em trai mình ăn mất tiêu rồi.
Ha ha, nàng bắt đầu tưởng tượng bộ dáng Kiếm Các bị Cát Tường áp đảo. Chậc chậc ~ lại chậc chậc, ha ha, cơ thể Kiếm Các thật rắn chắc nga, Cát Tường thật hạnh phúc nga. Nhìn Kiếm Các bị Niếp Tu soi cũng chưa phản ánh, Cát Tường gọn gàng dứt khoát cầm lấy một ly nước đá, dội lên đầu Kiếm Các.
“Ô, lạnh quá, ngươi làm gì đó.”
“Ngu ngốc, ngẩn người lâu như vậy, chạy lấy người đi, ngươi còn muốn ở trong này ngốc bao lâu?”
Nhìn Cát Tường không chút khách khí, thái độ lạnh như băng, Kiếm Các trong lòng có ủy khuất nói không ra:“Đã biết, dù sao ta làm ngươi ngứa mắt, ta đi là được.”
“Cút đi”
Kiếm Các cầm lấy túi sách, chạy ra nhà ăn, rất xa, xuyên qua cửa kính, nhìn đến Cát Tường đối diện nữ tính lộ ra mỉm cười dịu dàng, nụ cười kia như một lưỡi dao sắc bén, vô tình cắt vào tim hắn.
Trong nhà hàng.
“Cát Tường, chính là đứa nhỏ kia đi?? Thoạt nhìn thực đáng yêu nga, ta thực thích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-con-ngoan-ngoan-mo-chan-ra/2217141/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.